HayHay

#vnsharing_analysis Darling in the FranXX – Đánh giá tổng quát (chủ quan) & một…

#vnsharing_analysis

Darling in the FranXX – Đánh giá tổng quát (chủ quan) & một cái nhìn khác

Đọc bài trên page thấy các ad khác phân tích Darling in the franxxx ghê lắm nên mình cũng muốn góp vui tý. Và đây có lẽ không hẳn là phân tích mà là giống cảm nhận hơn. . . nên các bạn gạch đá thoải mái. Ví cảm nhận của bản thân mình hoàn toàn có thể sai do các nguyên nhân chủ quan.

1/ Nội dung chủ đạo

Đầu tiên thì mình thấy có ý kiến cho rằng câu hỏi xuyên suốt 21 ep của DITF là : “Như thế nào mới là người?”. Mình không cho là như vậy. Mình thấy nó phải là “Như thế nào là trưởng thành? Liệu chúng ta có nên trưởng thành không?” thì đúng hơn.
Các nhân vật liên tục đặt ra câu hỏi: “Liệu mình xxx mình có thể trở thành người lớn không?” (xxx ở đây ý là “làm việc gì đó” nhé chứ không phải “làm việc ĐÓ” đâu ahihi)

Papa và người lớn trong mắt các thanh thiếu niên trong phim ban đầu được xây dựng như thần thánh. Nhưng khi câu truyện phát triển, các cô bé cậu bé nhận ra rằng người lớn không hề hoàn hảo, và thậm chí các papa, các thần thánh trong lòng các cô bé cậu bé kia cũng chẳng có gì đáng ngưỡng mộ. Thế giới trong DITF bị phá hủy bởi các quyết định của người lớn. . . Họ đưa ra các quyết định đó dựa trên những suy nghĩ lý tính “nghiêm túc” của mình. Họ cho rằng cảm xúc ảnh hưởng đến việc đưa ra những lựa chọn sáng suốt. Và họ đi xa đến mức từ bỏ phần lớn các cảm xúc của mình và mua các lọ “hạnh phúc” ở ngoài cửa hàng về rồi bơm vào đầu mình. Họ “đong đếm” hạnh phúc và cảm xúc bằng “LÍT” theo đúng nghĩa đen.

Điều này làm mình nhớ tới một đoạn trong Hoàng tử bé của Antoine De Saint-Expéry: “Nếu bạn nói với những người lớn: “Tôi có thấy một cái nhà gạch mầu hồng với hoa phong lữ trên cửa sổ, và chim bồ câu trên mái…” họ chẳng làm thế nào mà hình dung nổi cái nhà ấy như thế nào đâu. Phải nói với họ: “Tôi đã thấy một cái nhà 10 vạn franc”. Họ sẽ kêu ngay: “Ôi thật xinh đẹp làm sao.” Và khi viết bài này mình có tìm hiểu chút về triết lý về sự trưởng thành và có tìm hiểu qua các tác phẩm của Kant và Rosseau và thấy tư tưởng của họ tập trung vào việc: “Trưởng thành là tự suy nghĩ cho bản thân mình”.

Và mình thấy điều trên thể hiện rõ ràng trong DITF hết lần này đến lần khác. Hiro quyết định giải cứu Zero two. Zorome quyết định đi khám phá thành phố. Mitsuru và Kokoro quyết định. . . Bạn biết mình định nói gì phải hông? . Team 13 quyết định tiến vào Star Entity và phớt lờ lệnh của Papa trong khi team 09 mù quáng giữ vị trí . . .

Ta thấy một motip được lặp đi lặp lại là các nhân vật phải tự đưa ra lựa chọn và chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Và theo Kant và Rosseau đây chính là sự trưởng thành.

Và cũng theo Kant, sự trưởng thành là một điều nguy hiểm đối với các chính phủ và các chính phủ thực sự không muốn người dân trưởng thành (bằng cách tự suy nghĩ và tự chịu trách nhiệm) bởi vì “sẽ khó khăn hơn rất nhiều khi cố gắng kiểm soát một cộng đồng dân cư trưởng thành biết tự nghĩ cho họ so với kiểm soát một “đàn bò” chỉ làm những gì được yêu cầu, gặm cỏ và không đặt câu hỏi nào” (tạm dịch có thể có sai sót). Hay nói ngắn gọn hơn nữa là “ngu dân dễ trị, dân trí khó chiều”. Nghe có quen không? “Đàn bò” của Kant giống hệt những người lớn trong DITF. Họ đi làm và mua “hạnh phúc” và tiêm nó vào đầu. Họ không hề thắc mắc liệu dùng năng lượng magma có phải là nguyên nhân Trái Đất chết dần hay liệu Khiếu long có thực sự là kẻ thù không, tất cả những gì người lớn làm trong DITF là . . . nằm. Và thực sự không hề khó hiểu khi Zero Two gọi thành phố của người lớn là thành phố của người chết sau khi biết những sự thật trên.

Tuy nhiên DITF không dừng lại ở đó trong chủ đề trưởng thành mà còn đi xa hơn nữa. Và tới đây mình thấy sự liên kết đặc biệt tới một tác giả khác cũng quan tâm tới chủ đề triết lý của sự trưởng thành đó là Susan Neiman. Một cách ngắn gọn (và không biết đủ chính xác không do mình không phải là một nhà triết học) thì Susan cho rằng trưởng thành là một quá trình tự thân của mỗi người về việc cân bằng giữa cái “nên” và “là”. Cái “nên” là biểu tượng cho hệ tư tưởng trẻ con của chúng ta về việc thế giới “nên” là như thế nào đấy. Cái “là” là biểu tượng cho những hiểu biết thực tế về thế giới mà chúng ta trải qua về sự thật thế giới “là” như thế nào đấy. Cũng theo Susan những cột mốc mà chúng ta thường gắn với sự trưởng thành như “đi làm” hay “mua xe” hay “xây nhà” hay “cưới vợ (chồng và các trường hợp khác)” hay “sinh (hay nhận nuôi) con” chẳng hề có tý liên quan nào đến sự trưởng thành hết.

Và đến đây chúng ta thấy sự giao thoa giữa tư tưởng của Kant, Rosseau và Susan trong một chi tiết khá nổi bật của DITF, đó là đám cưới giữa Mitsuru và Kokoro. Mitsuru và Kokoro đã đưa ra quyết định và sẵn sàng chịu trách nhiệm cho nó, điều đó chứng tỏ họ đã trưởng thành theo quan điểm của Kant và Rosseau và cùng với đó là “cột mốc trưởng thành” mà bố mẹ bạn thường hay nhắc bạn ĐÁM CƯỚI. Sau đó trong trận chiến tập 21 đôi bạn trẻ đã phớt lờ lệnh của Papa và ở lại chặn hậu cho Team 13 và điều này không chỉ thêm một lần nữa nhấn mạnh của việc tự quyết định mà còn ngầm nhắc nhở chúng ta rằng: “Đôi bạn trẻ đã trưởng thành, không phải vì họ đã làm đám cưới (và đã ch*ch) mà là vì họ đã biết tự quyết định con đường của mình, biết cân bằng giữa lý tính và cảm tính”.

ĐẾN ĐÂY các bạn có thể đưa ra luận điểm rằng câu hỏi “Như thế nào mới là người” xung quanh nhân vật Zero Two mới là xung đột chính thúc đẩy câu truyện. Mình hoàn toàn có thể hiểu được lập luận đó và mình cũng thấy nó khá đúng. NHƯNG khi nhìn vào cấu trúc dẫn truyện quanh tình huống của Zero Two bạn sẽ thấy một tình huống thú vị ở đây:

Zero Two muốn được công nhận là người bởi mọi người xung quanh => Papa và người lớn bảo nếu giết thật nhiều khiếu long thì cổ sẽ trở thành người => Zero Two đi giết thật nhiều Khiếu long nhưng nhận ra việc đó làm cho cổ trở nên ít “con người” hơn => Cô quyết định “chơi đồ hàng” với Hiro thay vì nghe theo mệnh lệnh của người lớn và papa.

Đến đây mình cảm thấy rằng “Như thế nào là một con người” chỉ là xung đột phụ để tăng tốc xung đột chính “Như thế nào là trưởng thành” hoặc thậm chí cái thứ nhất chỉ là để ngụy trang cái thứ hai.

2/ Neon Genesis Evangelion và Darling in the FranXX

Đây có thể là vấn đề khá nổi cộm khi mà hai series này chia sẻ quá nhiều điểm chung và được đem ra so sánh trên toàn internet. Cảm nhận của mình về vấn đề này là . . . DITF là phiên bản “Disney hóa” của NGE. Nghe ngớ ngẩn thật nhưng nếu bạn nghĩ kĩ bạn sẽ thấy luận điểm trên không hẳn là vô lý.

Có vô số điểm tương đồng NGE và DITF mà ai cũng có thể chỉ ra. Phải chăng nhà sản xuất DITF đang muốn “mô phỏng” sự thành công của NGE?

Rất khó nói, NGE là một tượng đài không thể đánh đổ trong nền văn hóa 2D và việc tái hiện lại thành công của nó không phải là việc dễ nếu không muốn nói là bất khả thi. Nếu bạn có thể đếm hết số lượng tóc trên đầu Madara rồi đêm nhân với số sao trên trời bạn đã có thể gần tưởng tượng được lượng các liên hệ triết học, tôn giáo, tâm lý học và phân tâm học có trong NGE. Nếu Kierkegaard, Freud, Schohenpauer (hay thậm chí là Jesus!) thích xem anime, thì bộ anime đó phải là NGE. Nhà sản xuất dường như cũng biết được điều này, họ nhận thức được việc đẩy mọi yếu tố trong bộ anime của họ đến giới hạn có thể mang lại hiệu quả ngược.

Với việc đẩy độ kinh dị, máu me, nền tảng triệt học của DITF qua mái nhà, đối tượng tiêu thụ của bộ anime này sẽ “già hơn” và từ đó lợi nhuận kinh tế sẽ thấp hơn. Do đó nhà sản xuất quyết định làm một anime “trẻ” hơn, tươi sáng hơn và dễ liên hệ hơn với đại đa số “khách hàng” của nền công nghiệp anime đó là các người xem tuổi teen nhưng vẫn có đủ triều sâu triết lý để cho những khán giả đã “trưởng thành” phải suy ngẫm. (Rõ ràng là với các khán giả tuổi teen thì xem trai xinh gái đẹp đi tắm biển, hôn nhau, … nhau rồi làm đám cưới thì sẽ thích hơn là nghiên cứu thần học hay phân tâm học đúng không nào? )

Và nói đến Disney và công chúa thì không thể không nói đến cảnh hôn nhau. Cái trope này dường như bị lạm dụng quá mức trong DITF đến nỗi mình có cảm giác rằng nếu Madara lục đạo xuất hiện, hai nhân vật chính hôn nhau. BOOM HE’S GONE! Nếu Kagyua xuất hiện, hai nhân vật chính hôn nhau. BOOM IT’S DONE!
Tất nhiên mình không hề có ý chê cảnh hôn nhau mà ý mình muốn nói ở đây là dường như đạo diễn hơi thiếu sáng tạo (và hơi d*m hi hi) thì phải?
Một điều nữa không thể không nhắc đến khi nói đến NGE vs DITF, đó chính là dựa theo kiến thức và các nghiên cứu của mình trong ngành Waifutology thì bạn nên chọn Zero Two thay vì Asuka.

3/ Mecha hay teenage drama?

Bởi vì những cảm nhận của mình mà mình đã chia sẻ bên trên, mình cảm thấy rằng DITF là anime về “các thanh niên mới lớn đang cố gắng trở thành người lớn có công việc chính là lái robot khổng lồ” chứ không phải là “robot khổng lồ được điều khiển bằng các thanh niên thiếu nữ ở tư thế doggy”. Chính vì vậy mình thấy cuộc tranh luận này khá là . . . không liên quan.

Và nói về mecha thì mình cảm thấy mecha trong DITF ngoài thiết kế khá nổi bật và cách điều khiển có một không hai ra thì không có gì nổi bật. Các trận chiến khá bình thường và có những khoảnh khắc sakuga đáng nhớ nhưng nếu đem so với Gundam Unicorn, Gundam thunderbolt, Code Geass, Patlabor hay Aldnoah Zero thì cũng không thực sự nổi bật.

Và tóm lại là mình cảm thấy DITF là một teenage drama xuất sắc núp dưới bóng của một bộ mecha trung bình!. Tất nhiên đến đây sẽ có bạn nói: “Why are you so salty betrayer? DITF is an average Mech show? WTF man?”. Tất nhiên mình cũng hiểu tại sao các bạn ném gạch mình như vậy. Tuy nhiên cái ranh giới giữa “trung bình” và “tốt” hay “tốt” và “xuất sắc” rất khó phân biệt. Và tất nhiên là mình cũng hiểu rằng có rất nhiều fan hardcore của thể loại Mech cho DITF xếp hạng cao hơn mình, từ “tốt” tới “xuất sắc”

Vì vậy câu trên có lẽ phải sửa thành: “DITF là một teenage drama xuất sắc núp dưới bóng của một bộ mecha tốt!”

4/ Sự thiếu ổn định trong xây dựng thế giới

Trong khi 19 ep đầu DITF đi theo chiều hướng “show don’t tell” để xây dựng thế giới còn đến ep 20 thì mọi thứ hoàn toàn đảo lộn, mọi chi tiết đều được đập vào mặt bạn với 1 ep đậm chất “tell don’t show”. Trong 19 ep đầu người xem chỉ được 1 vài chi tiết mơ hồ về thế giới và người xem phải nhập vai vào các thanh niên của team 13 để dùng trí tưởng tượng của mình điền vào chỗ trống thì đến ep 20 Dr.Franxx ném tất cả thông tin vào người xem với 1 tập duy nhất. Điều này làm mình tự hỏi liệu có phải nhà sản xuất tính toán sai nên khi đến tập 20 họ biết không còn đủ thời gian để “show don’t tell” nên đành phải làm 1 tập 20 một cách khá . . . rẻ tiền để hoàn thiện phần xây dựng thế giới như thế không?

Tất nhiên mình cũng không hề có ý chê trách nhà sản xuất do việc thiếu kinh phí và hạn chế về thời gian trong sản xuất anime là những thứ hoàn toàn có thật. Và hơn nữa đây cũng không phải là một lỗi quá trầm trọng. Tuy nhiên mình CẢM THẤY rằng DITF sẽ còn hay hơn nữa nếu nhà sản xuất chỉ đơn thuần vứt ep 20 đi và để lại hàng đống câu hỏi trong người xem và như thế họ sẽ có tiền đề sản xuất season 2

5/ Ending, TENDO
Dự đoán của mình về Ending của DITF thì . . .

Mình nghĩ nó sẽ là một kết thúc đẹp và có hậu. Bởi vì nếu nhà sản xuất muốn nó dark và deep thì có thể làm ngay từ đầu rồi mà đúng không?

Tất nhiên cũng sẽ có các bạn nói DITF là grim tale và sẽ có kết buồn và đen tối . . . Mình không nghĩ vậy bởi vì . . . chỉ cần một chi tiết drama trong anime thôi cũng gây nên làn sóng phản đối mạnh mẽ tới mức diễn viên lồng tiếng bị dọa giết mình không nghĩ nhà sản xuất đủ can đảm làm một cái kết gây tranh cãi. Và hơn nữa là mình hi vọng cái kết của DITF sẽ có thêm phần phát triển nhân vật cho Miku vì thấy cô khá là bị “hắt hủi” so với bạn bè trong team 13 . . .

Bạn có thể hỏi một thanh niên tóc cam đẹp trai trong anime nổi tiếng “Bố của Boruto” thì liên quan gì đến DITF?

Tất nhiên là có đấy. Chủng tộc VIRM là một chủng tộc có trí thông minh bầy đàn và không có cơ thể vật lý đúng không? Theo lý thuyết luân hồi của Đạo Phật thì các sinh vật có miêu tả như trên thuộc tầng cao nhất của các sinh vật thuộc Thần đạo (Tendo) trong lục đạo luân hồi. (nghe quen không?) Các sinh vật này được miêu tả là không có dục vọng và không có cơ thể vật lý, có trí thông minh và sức mạnh vượt trội, có thể sống vô cùng lâu nhưng không toàn tri, toàn năng hay bất tử.

VIRM cố gắng thuyết phục Klaxo sapiens (tộc khiếu long) và Homo sapiens (con người) từ bỏ thất tình lục dục và cơ thể vật lý để tiến tới bước tiến hóa cao hơn giống họ. Vậy thì . . . DITF ngấm ngầm bài trừ lý thuyết của Đạo Phật?

But hey! It’s just a theory! AN ANIMU THEORY!
(Xin đừng copyright strike em anh Pat )
Tóm lại thì trên đây là những cảm nhận của mình về DITF. Và tất nhiên do nó là những cảm nhận của BẢN THÂN MÌNH nên nó có thể HOÀN TOÀN SAI!
Hãy cho mình biết ý kiến bên dưới.

#betrayer signing out

What do you think?

1 point
Upvote Downvote

Comments

Leave a Reply
  1. Bài này có vẻ sẽ trigger nhiều người, nhưng tôi vẫn muốn đăng lên vì nó phản ánh một suy nghĩ, một góc nhìn khác.

    Tất nhiên, có nhiều chỗ tôi không thật sự đồng tình với bài viết này. Và tôi đã có viết một bài đối đáp lại rồi, nhưng cũng chi tiết nên ko tiện đăng ở phần cmt mà sẽ lên lịch vào ngày mai.

    Trong khi đó thì hãy cứ đọc sơ qua góc nhìn của ad Betrayer.

    -v4v-

  2. Các trận chiến mecha trong DiFT đúng là không thể bằng Gundam, Code Geass và Full Metal Panic. FRANXX to đùng như vậy nhưng thiết kế, vũ khí và chiến thuật lại không bằng Mech, Knightmare Frames và Arm Slave vốn nhỏ hơn rất nhiều. DiFT là teenage drama thì đúng hơn khi mà mấy trận đánh Mecha hầu như là chỉ có Hiro và Zero Two dành chiến thắng (giết Boss), mà lại giành chiến thắng bằng….buff tinh thần và nhớ lại kí ức

  3. Ad có thể giải thích là ad nói virm là gần giống vs tầng cao nhất của sinh vật thuộc thần đạo trong lục đạo luân hồi của đạo phật, ý sau của ad thì nói hành động thuyết phục của virm là ngấm ngầm bài trừ lý thuyết đạo phật, mình nghe thấy hơi mâu thuẫn.

Trả lời

Loading…

0

Comments

Cảm giác như buông cmn xuôi mấy ông ơi

Cảm giác như buông cmn xuôi mấy ông ơi

1-1 cho đội tuyển Hot girl Trâm Anh CROATIA !!! Những tưởng Anh đang…

1-1 cho đội tuyển Hot girl Trâm Anh CROATIA !!! Những tưởng Anh đang…