Pann: Hãy kể về thời điểm bạn khóc nhiều nhất “Lúc bạn khóc nhiều…

Pann: Hãy kể về thời điểm bạn khóc nhiều nhất

“Lúc bạn khóc nhiều nhất”

Với mình thì,
Hồi học lớp 6, mình đã đến một làng tiếng Anh
Đó là lần đầu tiên mình xa bố mẹ đến một nơi xa lạ trong vòng 1 tuần. À thật ra cũng không hẳn là một tuần, đúng hơn là 5 ngày.

Lần đầu tiên mình xa bố mẹ trong 5 ngày và cứ đến tối là mình lại buồn nẫu ruột ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ
Mình ăn mấy thứ dở tệ xong còn bị đau bụng nữa ㅋㅋㅋㅋㅋㅋ
Sau đó thì mình cũng không ăn được mấy

Nhưng mà chúng mình lại có rất nhiều hoạt động cần chạy nhảyㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋha… Mấy đứa bạn trong nhóm còn bầu mình làm nhóm trưởng nữa cơ

5 ngày sau, mình về nhà và lúc đó bố mình cũng đang có mặt ở nhà

Thật sự đấy, vừa nhìn thấy bố nước mắt mình đã chảy ra như mưa. Đúng là một trải nghiệm kỳ lạ

Mình đã ôm cổ bố và khóc suốt 10 phút ㅋㅋㅋ
Ban đầu bố mình kiểu “Sao con lại khóc?” nhưng mình còn không thể trả lời được và cứ khóc mãi.
Bố mới nói “Nếu con gái khóc thì bố cũng khóc đấy”
Nghe xong mình còn khóc nhiều hơnㅋㅋㅋㅋㅋ Khi bình tĩnh lại rồi, mình mới nói với bố là mình rất nhớ ông

Phản hồi bài viết: [+249, -23]

1. [+414, -14] Năm ngoái vì bị ốm nên tớ đã không thể đến xem concert Jonghyun. Thật ra cũng không phải là ốm nặng và tớ vẫn có thể cố đi được nhưng tớ lại nghĩ rằng nếu đi concert thì mình sẽ phải chịu đựng cơn đau suốt 3 tiếng đồng hồ và như thế thì thật quá sức, nên tớ đã quyết định không đi nữa. Tớ chỉ nghĩ là “Tiếc thật đấy nhưng lần sau mình sẽ đi”, nhưng đấy lại là concert cuối cùng của anh ấy. Chắc đó là điều mà tớ hối tiếc suốt đời. Tớ nhớ Jonghyun lắm và cảm thấy rất có lỗi. Tớ rất hối hận và đã khóc rất nhiều.

2. [+310, -6] Ai mà có thể ngờ được điểm thi đại học của tôi lại như vậy chứ. Tôi đã bỏ qua sinh nhật tuổi 20 của mình vì chuyện ấy và khóc suốt khi ngồi trên xe

3. [+283, -1] Mình đã đọc hết các bình luận, đau lòng quá, mọi người ơi bây giờ các bạn có hạnh phúc không? Người ta thường nói rằng khóc sẽ giúp giải tỏa cảm xúc, các bạn đã làm việc rất chăm chỉ trong suốt cả năm qua. Mình hy vọng rằng 2019 của các bạn sẽ tràn đầy niềm vui!

4. [+236, -258] Vote cái này nhé các bạn. Vote up nếu bạn khóc nhiều hơn vì gia đình. Vote down nếu bạn khóc nhiều hơn vì bạn bè và trường học

5. [+227, -1] Lúc em trai qua đời, tôi đã đến hiện trường và chứng kiến mọi thứ, tôi không cảm nhận được gì và không thể khóc. Lúc đó đầu tôi đau như búa bổ. Chúng tôi phải tổ chức đám tang vào ngày hôm sau, tôi mệt mỏi đến mức ngủ thiếp đi ngay sau đó. Rồi tôi đột nhiên tỉnh dậy, bắt đầu gào thét và khóc. Tôi nghĩ trong đầu “Tại sao mình lại khóc?” nhưng tôi không dừng lại được và cứ khóc. Tôi đã cố kiềm chế và quay lại giấc ngủ. Nhưng tôi lại tỉnh dậy và lại bắt đầu khóc. Tôi cứ như thế suốt cả đêm. Cảm tưởng như mắt tôi là một cái vòi và nước mắt tôi cứ chảy ra mãi. Tôi không thể nghĩ được gì và cảm thấy rất khó thở. Tôi không suy nghĩ tiêu cực hay gặp ác mộng, tôi chỉ không thể nhận thức được rằng em trai tôi đã không còn nữa. Chỉ một tuần sau tôi mới nhận thức đầy đủ rằng thằng bé đã qua đời, nhưng tại sao tôi lại khóc nhiều như thế trong lúc ngủ? Sau đó tôi đã nhận được hộp đựng tro cốt của em trai tại nơi hỏa táng, tôi đã ôm chặt cái hộp và cảm nhận sự ấm áp của nó, rồi tôi lại khóc… Thật sự rất ấm…Tôi không nghĩ về bất cứ điều gì nhưng trái tim tôi đã bị xé rách. Vì tro cốt của em trai vẫn còn ấm, tôi thấy rất cô đơn. Đó lần lần đầu tiên tôi nhận ra rằng mất đi một thành viên trong gia đình có thể khiến trái tim đau đớn như bị khoét đi

cre: pannchoa

What do you think?

0 points
Upvote Downvote

Comments

Leave a Reply
  1. Mình cũng hay khóc với khóc cũng nhiều. Cứ buồn là khóc suốt vì nó cũng là 1 cách giải tỏa. Nhưng đợt khóc nhiều nhất mà mình nhớ có lẽ là lần Hyunseung rời nhóm. Khóc mãi suốt mấy tiếng đồng hồ mới ngủ thiếp đi. Ngủ dậy xong sáng lại khóc tiếp đến nỗi mẹ tưởng bị thất tình hay gì cứ hỏi mãi. Giờ nghĩ lại k biết lúc đó lấy đâu ra nhiều nc mắt dữ vậy 😂

  2. Đó là ngày ba t mất. Dù đã cố gắng không gào thét khi bắt xe về quê nhưng khi nhìn hình ảnh ba nằm đấy nhưng ko bao h mở mắt nữa là nước mắt t tuôn ra như suối. Khóc nhiều đến mức mắt còn ko mở được. Và trong 6 tháng đấy đến nằm ngủ t cũng khóc :((. Đến tận bây h khi đi trên đường một mình chỉ cần nhìn thấy đoàn tàu hoả là t lại sụt sùi như cơn mưa rào vậy ( ba t lái tàu hoả ). Kể từ ngày ba t mất, t thấy ko có bất cứ chuyện gì làm t có thể khóc hơn được nữa 🙁

  3. Cái hôm nộp hồ sơ đại học, ước mơ 4 năm của t là vào SG học nhưng cuối cùng vì chị gái t muốn t vào ĐN học với lí do trong nam xô bồ phức tạp t không sống đc rồi lúc đó chị t ở xa t học gần nhà thì lỡ có chuyện j thì về đc rồi nhiều cái khác nữa. Vậy là im lặng khóc suốt đêm đó,mẹ năm cạnh phòng tối om mắt cứ mở rồi nước mắt chảy hoài k ngừng đc ướt hết gối. Chị t có quyền học nơi c muốn nhưng t vì gia đình phải theo lời c. T rất buồn, háo hức bao lâu rồi cuối cùng tan tành hết

  4. Mình là một đứa nhạy cảm và thích khóc, thật sự. Nhưng mà mỗi lần khóc xong mình thường bình tâm lại rồi cũng tìm ra được hướng giải quyết cho nhiều thứ, trừ đêm đầu tiên lúc vừa đặt chân xuống nước Mĩ.
    Lúc chia tay gia đình ở sân bay mình khóc chưa được 5 phút rồi lại tỉnh táo ngay, lúc xuống sân bay ở Mĩ cũng thế. Nhưng ngay đêm đầu tiên mình mơ thấy mình vẫn đang trong căn bếp ở nhà và nướng bánh cho ba mẹ ăn, xong tỉnh dậy giữa đêm khuya lạnh lẽo ở một nơi không-có-ba-mẹ rồi nhận ra mình phải ở đây trong một khoảng thời gian tính bằng năm, tự nhiên khóc không dừng được. Tất cả mọi bế tắc đều có hướng đi, nhưng lần này là sự thật, mình không có lựa chọn nào khác, và mình cũng không ngăn nỗi nhớ gia đình lại được. Hình như đó là điều duy nhất khiến mình vừa nghĩ đến sẽ bật khóc ngay tức thì đéo cần biết hoàn cảnh luôn =)))

  5. Hôm đó đi học thêm toán gặp các bác trong gia đình mình đang vội vàng với khuôn mặt hoảng hốt, ấy vậy mà mình vẫn tiếp tục đi. Nếu ngày hôm đó m quay đầu lại để hỏi mọi người đã xảy ra chuyện gì thì đã có thể được gặp anh trai lần cuối, ngày hôm đó đã khóc rất nhiều vì hối hận, cho đến tận hôm nay 4 năm trôi qua nghĩ đến anh, m vẫn luôn tự trách bản thân..

  6. Những lúc đêm về nghĩ lại những chuyện mà ban ngày mình không có thời gian suy nghĩ. Những câu nói hành động thái độ của những người xung quanh, buồn nhiều chứ ít khi khóc lắm. Người khác nghĩ sai về mình, ức lắm nhưng suy nghĩ đã khác nhiều nên coi chuyện đó như lẽ thường tình. Khóc chắc chả ai biết đâu, t cũng chả thích người khác thấy thấy bộ dạng đó của mình

  7. Ngày 25/12 hai năm trước, tình đầu nói chia tay, đêm đó người ta thì ra ngoài chơi noel vui vẻ, tôi ở nhà khóc như con dở suốt đêm, qua hôm sau mới phát hiện thì ra mình bị mọc sừng :), tự hứa sẽ dell bao giờ để ai làm mình tổn thương nữa, và sẽ ell bao giờ khóc không cần mặt mũi nằm lăn lóc cả đêm như sắp chết như thế, nhưng đời có bao giờ biết được chữ ngờ, đêm 18/12 năm ngoái, vừa đi học về, vừa tắm vừa dự tính coi lát sẽ xem film gì thì bạn nhắn tin tới bảo idol m có chuyện rồi, cứ tưởng rằng các anh bị phốt gì nữa nên tính toán mấy câu để chuẩn bị khẩu nghiệp, không, trời thích đùa người, kể từ lúc bấm vào facebook là nước mắt cứ thế tuôn ra, suốt buổi miệng chỉ lẩm bẩm rằng anh ơi, cố lên, bọn em đang đợi anh này, mọi người đang đợi anh này, SHINee phải đủ 5 mảnh ghép anh ơi, mình còn lời hứa sang tháng 2 sẽ có đầy đủ 5 thành viên trên sân khấu mà, Onew nói sẽ quay lại rồi, anh không được thất hứa đâu……nhưng nói thì cũng chỉ bản thân nghe, anh ấy nào có nghe được, cuối cùng thì anh ấy cũng đi, đêm đó có lẽ là đêm mình sụp đổ nhất trong cuộc đời, cứ nghĩ đêm noel trước đã đau rồi, không nghĩ đêm nay lại đau hơn thế, tại sao mọi người cứ phải rời tôi đi, tại sao cứ phải là thàn 12, tại sao cứ lựa khoảng thời gian lạnh lẽo như thế mà bỏ tôi đi vậy…….năm nay Onew đi quân sự rồi, cũng là tháng 12, tự nhiên tôi đâm ghét tháng 12 cực kì, nó cướp hết những người tôi yêu thương, thật sự chỉ muốn nó mãi mãi đừng tới nữa, nhưng mà nào được đâu, sự thật chính là phải chấp nhận……

  8. Sau khi thi hsg năm ngoái, lúc chiều làm bài xong hớn ha hớn hở đi ăn các kiểu nghĩ bụng kệ con mẹ điểm đằng đéo nào cũng xong rồi, tđn tối về khóc như một con choá vì tiếc công sức bỏ ra bao nhiêu ngày tháng xong bày đặt nghỉ học mấy buổi. Giờ vẫn đéo hiểu sao lúc đấy mình lại như vậy =))))(

  9. Rất dễ chảy nước mắt, ngáp cái cũng chảy
    Nhưng có chuyện làm t đau đến nỗi ko khóc được, ngày con mèo của t chết, thậm chí t ko tìm được xác nó, ko gặp nó mấy ngày t mới nhớ ra, đi tìm mà ko hiểu chuyện gì… nó ở cạnh t 8 năm, là con mèo tam thể xinh đẹp nhất, nhớ lúc nó bệnh tránh xa t rõ ràng nhưng t quá vô tâm ko phát hiện ra. cũng 9 năm rồi, mỗi lần nghĩ về nó lại khóc, ko khóc nhiều nhưng cứ dai dẳng

  10. Đó là khi tôi choàng tỉnh thì nghe dượng tôi bảo ” bà con đi rồi ” , tiếng trống báo hiệu đám ma cứ thế inh ỏi đầu làng cuối xóm . Tôi cho đến lúc thấy bà bất động nằm đấy vẫn không thể tin được bà mất rồi , … Tôi từng có suy nghĩ nếu bà mất thì tôi cũng không nên sống tiếp làm gì ? Làm sao tôi có thể sống mà thiếu đi người đã gắn bó từ thuở lọt lòng cho đến khi 15 tuổi …..Những ngày tháng sau đó , tôi cứ nhìn ra ngõ là thấu hình bóng nội tôi đi chợ về . Năm nội tôi mất cũng là năm đen tối nhất cuộc đời tôi , nếu có trở lại tôi có chết cũng không muốn

  11. Mới đêm qua đây thôi, ba mình nhập viện vì lên máu. Vừa nghe tin đã đau quặn lòng như muốn sắp chết vậy. Rồi gọi điện thoại cho mẹ nhưng nghe giọng ba thì tự động khóc mếu máo như con nít.
    -“Ba đừng có bị gì nha, ba mà bị gì con không sống nổi đâu.”
    – “Nín đi con, đừng có khóc. Ba mới vô nước biển xong, ba hết mệt rồi, ăn cơm vô nghe con. “

  12. Những lúc nhớ lại những cái động chạm quá phận, điệu cười bệnh hoạn và ánh mắt kinh tởm đấy, lại chẳng thể nhìn chính mình trong gương, cảm giác chỉ muốn phá nát cả thân thể đi. Chẳng ai đứng ra bảo vệ, người sống cùng từ khi sinh ra lại tàn độc đổ lỗi lên nạn nhân là mình. Rời xa gia đình sống một mình, nhớ nhà cũng không về được, còn bao nhiêu thì vẫn phải ôm một mình chịu đựng. Đã thế rồi cuộc sống lại đổ lên đầu nhiều biến cố khác. Khổ sở nhất là sống vì chẳng thể chết, ở lại cũng chỉ vì bình yên của những người khác. Đến giờ thì như chai lì, chẳng điều gì khác có thể khiến mình khóc được nữa.

  13. Là khi I.O.I disband. Cả đời chưa từng khóc nhiều như thế, kể cả khi bị điểm kém hay gì, khi bị mắng, hay mất giải HSG, nhưng lại khóc nhiều vì I.O.I, chẳng hiểu sao nữa. Có thể một phần là hồi đó mới chỉ lớp 7, nhóm mà từng thành viên đều rất quý. Giờ nghe lại mấy bài beside I.O.I vẫn thấy buồn, xem lại sân khấu concert cũng khóc.

    Btw, ngoại trừ việc đó ra thì không có chuyện gì khiến tớ khóc quá 2 ngày.

  14. Ngày ba mình gặp tai nạn, trong giây phút nào đó mình đã cứ tưởng rằng mình không thể gặp ba thêm lần nào nữa. Đêm đó mình đã ngồi trước phật cầu nguyện, không dám ra ngoài vì sợ nghe tin không tốt từ mọi người, chỉ biết khóc rồi khóc… thật may quá, phật bà thương mình nên đã không cướp người đàn ông tuyệt vời nhất ra khỏi cuộc đời mình

  15. lúc ông nội mất trước mắt mình thật sự rất khổ sở. mình còn chẳng thể nhìn mặt ông lần cuối hay dự đám tang của ông . tối đó mình khóc rất nhiều , rất rất nhiều . đến sáng mắt không thể mở to và sưng vù nhưng vẫn phải đi học .
    trời ơi cái cảnh u ám khi ông nội không còn nữa thực sự ám ảnh , bà nội , tất cả mọi người đều khóc . mình ngồi đốt củi , ăn sáng ở khu chợ buồn hiu . mình nhớ Huế , nhớ tất cả những gì ông đã làm cho mình .

  16. Lúc bị mẹ đánh với lúc biết điểm tuyển sinh , nhưng ít ra bị mẹ đánh thì khóc ít hơn vì đánh xong một hồi sau mẹ lại lấy dầu bôi vào chỗ mẹ đánh xong mẹ dỗ . Còn lúc biết điểm tuyển sinh … tự lực kháng sinh mà kiềm nước mắt lại , nhưng càng kiềm thì càng khóc nhiều hơn thôi , hôm đó kiểu như mọi giấc mơ, hi vọng đều tan biến hết chỉ trong một ngày …

  17. Lúc bị mẹ đánh với lúc biết điểm tuyển sinh , nhưng ít ra bị mẹ đánh thì khóc ít hơn vì đánh xong một hồi sau mẹ lại lấy dầu bôi vào chỗ mẹ đánh xong mẹ dỗ . Còn lúc biết điểm tuyển sinh … tự lực kháng sinh mà kiềm nước mắt lại , nhưng càng kiềm thì càng khóc nhiều hơn thôi , hôm đó kiểu như mọi giấc mơ, hi vọng đều tan biến hết chỉ trong một ngày …

  18. Ngày t khóc nhiều nhất trừ lúc mới sinh ra đó là ngày anh trai t mất hơn 10 năm trước. Đi học về thấy mẹ đạp xe đến bảo “Anh con lại bị tai nạn rồi” tại sao là “lại bị” mà không phải là “bị” vì mấy năm gần đó Anh trai t như bị nạn kiếp vậy năm nào cũng phải vào nằm viện 1 lần vì tai nạn không gãy tay thì cũng rạn xương. Cơ mà k ngờ được lần đó lại bị nặng thế, không bao giờ quay trở lại nữa. 1 con bé 12t khóc lóc suốt từ phòng cấp cứu của bệnh viện đến nhà xác rồi trở về nhà. Anh trai t mới 27t chưa vợ con chỉ hứa với mẹ 1 điều “năm sau con lấy vợ” rồi không thể thực hiện được. Lần cuối được gặp mặt anh trai cũng không thể, cứ khóc như vậy.

  19. Có lẽ khoảng thời gian này. Mỗi ngày học ba buổi, về nhà còn học bài và không được ngủ đủ giấc. Mà tính tôi kiểu không ngủ đủ sẽ sinh ra cáu gắt và nóng nảy hơn bất kì thứ gì trên đời. Mỗi ngày học thêm về trễ, mẹ đứng đợi, trời tối om, lạnh vô cùng, nhưng mẹ đợi, mẹ cùng ăn cơm. Chị gái đi lấy chồng, ba đi làm xa. Hai mẹ con ăn cơm. Chuyện học hành nó làm mình khó chịu muốn nghẹt thở, lại tội mẹ đợi khuya… Ăn một miếng cơm lại khóc một ít. Tối ngủ nghe mấy cái nhạc của idol, nghĩ đến thời gian của idol còn chưa đến 50 ngày. Khóc như dở hơi….

  20. Có lẽ khoảng thời gian này. Mỗi ngày học ba buổi, về nhà còn học bài và không được ngủ đủ giấc. Mà tính tôi kiểu không ngủ đủ sẽ sinh ra cáu gắt và nóng nảy hơn bất kì thứ gì trên đời. Mỗi ngày học thêm về trễ, mẹ đứng đợi, trời tối om, lạnh vô cùng, nhưng mẹ đợi, mẹ cùng ăn cơm. Chị gái đi lấy chồng, ba đi làm xa. Hai mẹ con ăn cơm. Chuyện học hành nó làm mình khó chịu muốn nghẹt thở, lại tội mẹ đợi khuya… Ăn một miếng cơm lại khóc một ít. Tối ngủ nghe mấy cái nhạc của idol, nghĩ đến thời gian của idol còn chưa đến 50 ngày. Khóc như dở hơi….

  21. Ông bệnh…chiều hôm ấy t đã đến bệnh viện thăm ông… ông còn nhận thức đc t là ai.. T đau lòng đến mức khóc cũng kh biết… Ông đột nhiên trở nặng… Ngta đưa ông bài phòng cấp cứu… T rất sợ nhưng may là ông ổn lại…. T về nhà về tiếp tục đi học…tối hôm đó lúc nằm học bài.. Cha điện về nói ông mất rồi con…. T kh tin đó là sự thật… Ông nói sẽ chờ t tốt nghiệp cấp 3, t đã hứa khi t lớn sẽ chăm sóc cho ông…Nhưng ông mất rồi… Cách đó kh lâu là trung thu…ông còn ăn bánh w t, nchuyện coi phim cùng… Nhưng ông đã mất… Ông cho t quá nhiều thứ…nhưng hình như t chưa đanh cho ông đc gì cả… Ông muốn nhìn thấy t đậu đại học… Nhưng bh làm sao để t có thể cho ông nhìn thấy chứ… Ông mất đc 2 năm r… Nhưng cứ như hqua ấy… Con thật sự nhớ ông lắm….

  22. Tôi thì lại không thể khóc. Có quá nhiều chuyện rồi tệ đến với tôi. Nhưng tôi lại không thể khóc. Không biết làm sao nhưng tôi rất khó khóc. Mặc dù có lúc đến bờ vực của sự cùng cực. Nhưng nước mắt lại không thể rơi. Nó làm tôi thêm bí bách ngột ngạt.

  23. Là vào những tháng đầu t đi du học. Thực ra t không khóc vì nhớ nhà hay sợ sệt gì đâu, chỉ là đi làm thêm về đêm muộn, vào ngày tuyết -5 độ, t làm rơi ví giấy tờ, chân t thì bất thình lình chảy máu, chảy khá nhiều, t đi một mình quãng đường chừng 2km, rồi lênh đênh trên tàu chừng 45p, và lại thêm một quãng đường 2km để về nhà. Đầu óc t trống rỗng, không có bất kì một suy nghĩ nào loé lên, và nước mắt cũng trào ra, như máu ở chân t, nó rơi không ngừng nghỉ, cứ như thế đến khi về đến cửa nhà trọ, t quyết định đi ngủ và sáng hôm sau t trở lại bình thường, và mọi thứ bình bình diễn ra thành t của bh…

  24. Thực ra có lúc buồn quá lại chả khóc được. Nhưng nhiều lúc uất ức quá thì nước mắt cứ thế tuôn trào ko ngớt. Thế đó.
    Hồi học đại học năm 3, vì buồn lũ bạn thân ko có chính kiến, để mình đơn phương độc mã chiến đấu, mà về nhà khóc như mưa, xong bố t gọi điện cho mẹ t bảo nó bị ny đá mà bà ko biết gì =))) dù hồi đó méo có thằng nào :))
    Lúc nào cũng tự nghĩ bản thân mình mạnh mẽ vcl, vậy mà nhiều khi cũng vì bạn bè mà khóc nấc ko biết bao nhiêu đợt rồi.
    Hồi chtay ny chắc khóc cũng ko ngặt nghẽo, đau đớn bằng lúc phát hiện ra những việc làm ko tốt của mấy đứa bạn mà mình yêu thương, trân trọng.

  25. 1.T đã mua vé concert SHINee ở Bangkok 2017 và vì công việc mà phải bỏ phí nó. T đã tự nhủ lần sau đi cũng được mà không biết rằng đó là cơ hội cuối được đến 1 concert đủ 5 người.
    2. T đã mất đứa em của mình khi vùi đầu trong ca trực, t đã khóc trên đường đưa nó về từ phòng khám – khi mà cả thế giới đang đón những giây đầu của năm mới, còn cơ thể nó lạnh dần, t chỉ muốn cùng nó về nhà, nhưng con đường và dòng người cứ kéo dài vô tận. T đã lao đầu như con điên vào tường phòng tắm vì bất lực, và ôm lọ tro cốt của nó mà khóc vì người nên chết không phải là nó.
    Tất cả, đều là do cơn ác mộng tháng 12/2017 đem lại.

  26. 30/10/2018 những gì mẹ giấu không được nữa thì ngày hôm đó biết hết, khóc vì bất lực với vì quá mệt mỏi, muốn sống cho bản thân nhưng tự áp lực phải vì gia đình, ngày đó muốn chết cho rồi nhưng rồi cũng đâu vào đấy, lúc nào cũng nơm nớp không biết còn lần nào nữa không trong tương lai.

  27. Cậu tớ mất. Lúc đó tớ đang thực tập, cậu mất mùng 6 tết lúc đó mùng 1 mình và nyc đã là một mối quan hệ chẳng thể cứu vãn nổi nữa nhưng mình nghĩ nếu cậu ko an tâm mình sẽ không thể làm gì cho cậu được. Các cậu biết ung thư là như nào mà. Lúc đó tiền lương làm thêm của tớ rất nhiều tớ luôn muốn mua cho cậu đồ ăn ngon, cậu khổ lắm đến lúc cậu mất cũng còn khổ. Mấy ngày tang tớ ko khóc đc. Nhưng lúc nhìn họ hạ cậu xuống để hỏa thiêu, thật sự tớ đã gào đến mức lạc giọng. Đoạn đường từ nhà hỏa thiêu về nhà ngồi trên oto anh tớ,tớ ko mở miệng nổi, ở nhà cậu là ng lo cho tớ nhiều nhất, là ng luôn ủng hộ tớ nhưng lúc t có thể đãi cậu một bữa ăn ngon thì tớ ko thể làm đc.

Trả lời

Loading…

0

Comments

Sau khi chấm dứt cuộc tình hơn 4 năm với Brooklyn Beckam, Chloe Moretz…

Sau khi chấm dứt cuộc tình hơn 4 năm với Brooklyn Beckam, Chloe Moretz…

Buổi sáng vui vẻ và tràn đầy năng lượng nhé mọi người! Artist: Ao_beni…

Buổi sáng vui vẻ và tràn đầy năng lượng nhé mọi người! Artist: Ao_beni…