Đoản: Mợ Cả Mợ tôi đã ra đi mãi mãi ở tuổi mười tám.…

Đoản: Mợ Cả

Mợ tôi đã ra đi mãi mãi ở tuổi mười tám.

Tôi muốn kể một câu chuyện, về cuộc đời mợ cả của một hào lý có tiếng huyện Lương Tài.

Tôi không biết nên bắt đầu câu chuyện này từ đâu, bởi sau mười năm, có những chuyện tôi tưởng chừng sẽ khắc ghi cả đời đang dần bị quên lãng. Tôi quen mất gương mặt mợ cả, một canh, hai canh, rồi lâu hơn nữa tôi mới có thể khâu lại từng mảnh kí ức về mợ, về khuôn mặt mà trước đây tôi cần không tới một giây để nghĩ tới.

Kể từ khi cậu mợ ra đi, để lại cho tôi số tiền đủ để sống hết ba đời, tôi đã nghĩ sẽ giấu kín chuyện này cho đến lúc chết.

Thế nhưng tôi không cam tâm, tình yêu của mợ, nỗi khổ của mợ, hi sinh của mợ, tôi không muốn nó chỉ là một truyền thuyết. Cho nên tôi sẽ kể.

“Người định kể trong bao lâu?”

Đây là câu truyện của một đời, và tôi sẽ kể trong một đêm. Đó là cái đêm dài như cả một đời…

Có lẽ, tôi sẽ bắt đầu kể từ cái ngày mợ gả vào nhà phú ông.

Rất lâu rất lâu về trước, khi ai cũng không phải là ai của ai…

Dòng sông bên ô cửa sổ vẫn êm đềm trôi, bình thản tựa đôi mắt của mợ cả. Mợ nằm nghiêng trên tấm phản gỗ, hồi tưởng về những ngày mới làm dâu.
– Mợ, uống nước đi.

Đào đỡ mợ dậy rồi nhẹ bưng chén nước, mợ chậm rãi nhấp một ngụm, lại nhanh chóng chau mày hạ xuống:
– Trà đắng quá.

Đào gật đầu nhìn mợ rồi chạy đi lo ấm trà mới. Đột nhiên bị mợ gọi giật lại:
– Này?
– Bẩm mợ gọi em?

Bằng âm giọng thanh thanh, mợ chỉnh lại khăn vấn rồi ngồi dậy, đi từng bước khoan thai ra ngoài cửa chính, khẽ hỏi một câu:
– Sao ta nghe ngoài kia có tiếng gì thật huyên náo.

Đào có chút luống cuống, rất nhanh sau đó như tìm được lí do gì để biện minh, liền nhanh nhảu cười với mợ:
– Nhà mình chuẩn bị đón cậu từ kinh về ấy mà mợ, hai ngày này cậu lên tỉnh lấy vải về, bộ mợ không nhớ hay sao?

Mợ cúi đầu ngẫm nghĩ, cậu đã lên kinh hai ngày rồi ư? Mợ vô tâm quá, lại quên béng mất rồi. Phải nói dạo này mợ hay quên ghê cơ, cứ cách vài ngày mợ lại thấy lũ người làm chạy ra chạy vào, hết kèn rồi trống bận bịu đáo để. Thế nhưng chúng nó đang làm cái gì, mợ đều quên sạch.

– Mợ hai đâu em?

Mợ hai, là Lê Thị Quế Trân, con gái của thầy đồ Lê Trung. Cũng là bạn thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ của cậu. Năm đó lấy mợ, cậu và Quế Trân đều tròn mười ba tuổi, con gái tuổi xuân thì, dù biết lấy cậu thì phải chờ thêm hai năm, thì không được làm mợ cả, thế nhưng mợ hai vẫn chờ.

Cho nên dù bị cha mẹ chồng phản đối kịch liệt thì sau hai năm làm dâu trưởng, cậu vẫn nạp thêm mợ hai.

Mợ hai xinh đẹp hơn mợ cả, không hẳn chỉ do mợ chăm chút son phấn hơn, mà vì mợ cả có một nét gì đó rất buồn. Có người chồng nào mà thích vợ mình luôn ảo não cơ chứ. Cho nên dù mợ cả có cố gắng làm tròn bổn phận vợ hiền dâu thảo thế nào, cậu cũng thương mợ hai hơn.

– Mợ hai không ở đây, chỉ có tôi là về rồi.

Mợ xoay người nhìn cậu, hai ngày không gặp, trông cậu mệt mỏi hơn rất nhiều. Trong tâm hồn gần như đã úa tàn vì chờ đợi của mợ bỗng tươi tỉnh hẳn lên, có cơn gió mát thổi xanh tâm tình mợ.

Mợ muốn lao đến ôm cậu, nhưng chợt nhớ, mình là mợ cả, từng hành động dù sao cũng là bộ mặt của cậu cơ mà.

Đương nhiên, trong lúc mợ mải đứng nghệt ra thì mợ hai đã ngúng nguẩy từ trong phòng chạy đến lao vào lòng cậu. Kéo dài hai tiếng “Cậu hai”.

Nhưng cậu không đáp lại cái ôm và những lời hỏi thăm của mợ Trân, trái lại chỉ ngây ra nhìn mợ.
– Mợ sao vậy?
– Không, tôi không sao, cậu và mợ hai cứ nói chuyện đi, tôi đi sai mấy đứa nhà dưới chuẩn bị cơm cho cậu.

Mợ gạt nước mắt trực rơi xuống rồi xoay gót quay đi, để lại cậu với đôi tay buông thõng xuống như gãy. Cậu nhìn Đào với ánh mắt le lói ánh hi vọng, nhưng tất cả những gì Đào có thể đáp lại là cái lắc đầu đầy bất lực.

– Mợ, tôi nhớ mợ – Tiếng cậu khẽ vang lên khi vòng tay siết chặt qua eo mợ. Vòm ngực của cậu áp chặt vào lưng mợ, tưởng chừng như mỗi nhịp đập đều hoà với nhau, đôi tay đang thái vội những lát hành hoa của mợ vẫn tiếp tục.

Mợ là mợ cả, không thể tuỳ tiện thể hiện tình yêu như mợ Trân.

– Cậu, đàn ông không được vào bếp.

Cậu bỏ ngoài tai lời mợ nói, đôi tay to lớn men theo lớp áo tứ thân giữ chặt hai tay, giọng cậu run rẩy, mang theo sự chua xót: “Xin mợ, mợ đừng thái nữa.”

Đôi môi cậu mím chặt tựa vào hõm vai mợ, mặc cho mợ khăng khăng thái từng lát dao xuống thớt, cậu nhanh chóng giằng lấy con dao rồi quăng thẳng vào góc bếp. Không để mợ chất vấn được câu nào, cậu dùng một tay khoá chặt cổ tay mợ, tay kia vòng qua ôm lấy eo, đặt một nụ hôn nhẹ nhưng kiên quyết lên mái tóc được vấn lên gọn gàng.
– Xin mợ đấy, tôi đau.

Suốt ngày hôm ấy mợ ở bên cạnh cậu, đến mợ Trân vào phòng kêu cậu ra cậu cũng không ra. Nếu mợ không nhắc, có khi cậu cũng không biết mợ Trân đang ở trong phòng.
– Cậu, cậu mau ra ngoài ăn cơm đi.

Cậu vẫn lầm lũi băng bó tay cho mợ, mặc kệ lời của mợ Trân. Mợ biết ý khẽ nhỏ giọng nhắc cậu:
– Kìa cậu, mợ hai kêu cậu kìa, cậu cứ để đấy cho tôi, tôi tự làm.
Đôi tay của cậu khẽ ngừng lại, ánh mắt của cậu dường như có sự biến đổi gì đó. Như thất vọng, lại như đau lòng:
– Mợ hai kêu gì tôi? Hả mợ?

“Ô? Mợ hai kêu gì cậu thì cậu phải hỏi mợ hai chứ? Cứ thông qua tôi rồi mới trả lời là sao?”- Tiếc rằng những lời này mợ chỉ có thể giữ trong lòng. Đàn bà mà, chồng bắt làm gì thì phải làm theo đó. Sao có quyền chất vấn lung tung?

– Mợ hai kêu cậu ra ăn cơm.
– Bảo với mợ ấy là lát tôi ra.

Mợ hai nghe xong lời cậu liền bĩu môi thật dài, đôi mắt sắc như dao bổ cau liếc xéo mợ. Dường như khi ra khỏi phòng còn lẩm bẩm điều gì đó.

– Mợ hai đi chưa? – Cậu hỏi, tay vẫn buộc nốt mấy dải vải vào ngón tay trắng hồng của mợ.
– Đi rồi, nhưng cậu, tay tôi hoàn toàn lành lặn, cậu băng lại để làm gì thế?

Cậu khẽ dừng lại nhìn mợ, bàn tay men theo gò má mợ rồi khẽ nói bằng một giọng rất ấm:
– Rồi sau này mợ sẽ hiểu, mà không, hay là cứ thế này thì hơn, cứ thế này cũng tốt, tôi vẫn có thể ở bên chăm sóc mợ.

Những lời cậu nói, những việc cậu làm, mợ hoàn toàn không hiểu, cũng không được phép hiểu nếu cậu không muốn.

Hôm nay là phiên chợ cuối cùng, ngoài huyện chắc hẳn náo nhiệt lắm. Cậu mới về, mợ muốn đích thân đi chợ sắm đồ cúng cho gia tiên, cũng tiện mua thêm thức ăn ngon cho cậu.

– Không được đâu mợ ơi – Đào rít lên ngay khi nghe tin mợ muốn ra ngoài chợ.
– lâu rồi mợ không đi chợ mua đồ cho cậu, hôm nay nhất định mợ phải đi.

Đào và mợ giằng co một lúc lâu, cho đến khi cậu cùng mợ hai bước vào thì gương mặt Đào đã tèm nhèm nước mắt.

– sao vậy? – Cậu nhìn nó hỏi, nó cũng không kiêng nể gì mà phun ra một tràng, bảo rằng đã dặn mợ chợ đông đừng đi mà mợ không nghe.

Mợ hai thấy mợ cả bị nói như thế thì cũng móc mỉa chêm vào, còn cậu thì chẳng quan tâm cho lắm, tưởng chừng còn chẳng biết đến sự có mặt của mợ hai.

– Tôi chỉ muốn ra chợ mua đồ cho cậu, vả lại lâu lắm rồi, tôi không được ra phố…

Giọng mợ thỏ thẻ nhỏ xíu, ngay cả mợ cũng nhận ra sự yếu đuối vốn có của mình. Kí ức đưa mợ về ngày đầu tiên làm dâu nhà Phạm lão, cậu bảo mợ: cậu ghét nhất là phụ nữ vô dụng. Đột nhiên lòng mợ buồn não nề.
Quế Trân nói móc mợ liên mồm, tuyệt nhiên không thấy cậu lên tiếng nhắc nhở….
Rồi mợ tự cấu vào tay như trừng phạt bản thân mình, sao lại ích kỉ nhỏ nhen với mợ hai như thế.

Đợi tiếng khóc của Đào nhỏ lại, cậu mới trầm trầm lên tiếng:
– Thôi được rồi, chải tóc cho mợ cả, ba người chúng ta cùng nhau ra chợ.

– Còn tôi thì sao? Tôi có được đi không hả cậu? – Mợ Trân vừa nghe cậu xá lệnh liền cuống cuồng gặng hỏi, cậu lờ đi như không nghe thấy gì.
– Kìa cậu, mợ hai hỏi cậu mợ ấy có thể đi cùng không?

Cậu ngây ra, bảo một tiếng “Mợ hai ở nhà” rồi ngồi xuống ghế gỗ, lặng nhìn Đào chải từng đường lược trên mái tóc đen nhánh của mợ.

Còn nhớ ngày đầu tiên về làm dâu nhà phú ông, mợ tám tuổi, còn cậu mười ba, cậu bảo mợ thật xấu xí, chỉ có mái tóc là rất đẹp…

Đào nâng tóc mợ lên, chải từng đường một, vừa chải vừa khóc. Mợ gặng hỏi, nhưng nó lặng im không nói gì, một lúc sau, nó oà lên, quăng lược đi rồi chạy biến vào buồng, thoáng đâu đây còn nghe thấy tiếng khóc nấc lên của nó.

Mợ toan đứng dậy thì đột nhiên bị ấn trở lại ghế, cậu thở dài nhặt chiếc lược lên rồi nâng mớ tóc nói nhỏ:
– Tôi chải cho mợ.

Tóc mợ dày, dài đến ngang eo, động tác của cậu vụng về lúc chải mỏng lúc chải dài, búi tóc méo mó, nhưng mợ vẫn vui.

Tiết trời đông lạnh lẽo lại cô quạnh.

Mợ đi được nửa đường rồi chạy vội vào phòng cậu lấy chiếc áo khoác mà cậu yêu quý nhất đem ra.

Kì thực, chiếc áo này mợ chẳng nhớ từ đâu mà ra. Tuy đã bị rách một nửa, nhưng cậu lại trân trọng hết mức. Tựa hồ còn hơn cả tính mạng cậu.

– Cậu, trời lạnh, mặc áo vào cho ấm.

Đào nhìn mợ rồi lại nhăn mặt nhìn cậu, cậu mỉm cười không nói gì, lấy áo mặc vào rồi cùng mợ bước tiếp.

Ngoài chợ bấy giờ rất đông, nhưng họ đều dừng lại nhìn chằm chằm vào vợ chồng mợ. Một đứa trẻ tóc ba chỏm chợt hét lên chỉ vào họ:
– Bu ơi! Ông bà điên !!!

Lập tức người mẹ bịt miệng đứa con lại rồi cắp nó đi thẳng, ném cho cậu mợ cái nhìn ác ý. Mấy đứa trẻ khác tụ lại một chỗ cũng cười khúc khích rồi đồng thanh đọc lên mấy câu thơ:

Hỡi cô mặc yếm hoa tằm
Chồng cô đi lính cô nằm với ai
Cô đẻ thằng bé con trai
Chồng về chồng hỏi “Con ai thế này?”
“Con tôi đi kiếm về đây
Có cho nó gọi bằng thầy thì cho”

Không hiểu sao, rõ ràng những lời này không phải nói mợ, mà lại là nói mợ.
– Cậu, bọn họ nói gì thế?
– Đừng quan tâm.

Dứt lời, cậu xoay người mợ bọc kín trong lòng, động tác như đang che chắn gì đấy. Thế nhưng ngoài cảnh người làng đứng trơ ra nhìn cậu, mợ chẳng hiểu rốt cục cậu đang chắn cái gì.

Chỉ biết người cậu run lên như đang chịu một nỗi đau đớn cực hạn.

Cậu mím môi nhìn mợ trìu mến, gượng gạo một nụ cười chát chúa. Từng giọt mồ hôi của cậu rơi xuống chiếc áo nâu sòng, ngấm vào lòng mợ chua xót, nước mắt mợ không hiểu sao lại tuôn ra, cậu khuỵu ngã ngay trên vai mợ.
•••

Đêm hôm ấy, mợ hai ở trong phòng chăm sóc cậu, còn mợ cả thì không cho Đào vào theo.

Đào nói, mợ thật ích kỉ.

Mợ biết Đào lo cho cậu. Nhưng cậu đã có mợ hai chăm sóc, mợ không thể cho Đào vào.

Đêm, trời tối đen như mực, tiếng trẻ con vang vọng đâu đây lại lên lỏi vào trong giấc mơ của mợ. Tiếng khóc này cứ lâu lâu mợ lại nghe thấy, cũng không rõ tại sao mợ lại linh cảm về điều gì đó chẳng lành.
– Bu.

Mợ không trả lời.
– Bu ơi bu.
Tiếng trẻ con lại vang lên, trong miền mơ ảo, mợ sợ hãi đưa tay đặt lên bụng, hỏi lại đứa trẻ ấy:

– Ngươi là ai? Sao cứ tìm ta rồi gọi là bu.
– Con là con bu đây mà, bu không nhận con sao? Bu ơi, bu ơi bu.

Mợ bật dậy trên giường, một tay siết chặt lấy bụng, tay kia cuộn chặt trong ga giường, gắng sức nắm bắt những mảnh vụn trong cơn mơ giờ chỉ còn mơ mơ hồ hồ. Một đứa trẻ… con mợ ư? Không, mợ không nhớ là mợ từng có con.

Mợ gả vào nhà phú ông tám năm, nhưng cả mợ và mợ hai đều chưa có con nối dõi. Mợ không nhớ đây là lần thứ mấy mợ mộng thấy đứa trẻ này, chỉ biết nó trách sao mợ không đi thăm nó.

Mợ không rõ, có khi nào nó là con của mợ từ đời trước? Nhưng nếu là vậy, tại sao trong một cơn mơ khác, nó lại kêu cậu bằng thầy.

Đào vẫn đang say ngủ, xem chừng vừa đi nấu cháo cho cậu nên mệt quá ngủ thiếp đi.

Ngoài sân bấy giờ đang mưa lâm thâm, còn mợ thì trở nên vô cùng kiệt quệ. Cậu đang ngủ, Đào và mợ Trân cũng không có ở đây. Bốn bề đều là tịch mịch.

Mợ ngồi giữa sân lạnh, cái lạnh phủ kín không gian. Mợ cuốn vạt áo cho vào lòng, ngước đôi mắt buồn bã về màn trời tăm tối, cất tiếng đủ để mợ và trời đất nghe thấy:
– Bu hát cho ngươi nghe, ngươi thương bu, đừng về tìm bu nữa.

Và rồi mợ hát. Tiếng hát mợ vang xa, đến nỗi tất cả những trái tim cô đơn chưa ngủ phải thổn thức. Đời người như mảnh trăng, khi tròn, khi khuyết. Có người điên rồi, có người chết rồi, vậy thì mợ là ai trong số những người ấy. Lệ mợ lăn dài hơn.

Không hiểu sao có những mảnh kí ức mờ ảo trở về trong tâm trí mợ, một người phụ nữ ư? Dường như người đó còn đang mang bầu.

Người thêu lên chiếc áo nhỏ một bông mai vàng, lại thêu lên chiếc áo lớn một cành lan tím. Mà chiếc áo ấy,… là chiếc áo mà cậu trân quý bao lâu nay. Tại sao nó lại xuất hiện trong cơn mơ của mợ?

Khuất bóng hình ảnh ấy, là hình ảnh người phụ nữ ấy bị một ả đàn bà khác đánh, chiếc áo trên tay rách làm đôi.

Mợ thấy rất nhiều tóc rơi xuống.

Rồi tiếng cười, tiếng chửi rủa. Nhưng tại sao, tại sao những kí ức ấy lại mơ hồ như thế, tại sao mợ không nhớ gì cả.

“Mợ hai tôi van mợ, đây là con của cậu Dương, tôi van mợ, đừng giết con tôi”
” Không !!!”

Mợ gằn lòng không nghĩ đến những kí ức lạ lẫm, tiếng ru vang xa hơn:

“Ru hời hời hợi… Ấy mấy hợi ru hời”
Ơi hỡi tình ru, ấy mấy ru tình ru
Đố ai quét sạch lá rừng
Để ta khuyên gió
Thôi đừng rung cây
Qua đình
Ngả nón trông đình
Đình bao nhiêu ngói
Thương mình bấy nhiêu”…

– Mợ, đừng hát nữa… – Tiếng cậu trầm trầm vang bên tai mợ, cậu chua xót ôm chặt lấy thân thể đã lạnh ngắt của mợ mà khóc nấc lên. Nhưng mợ không quan tâm, cứ thế hát tiếp, dường như, mợ đang hát cho con mợ…

– Qua đình, ngả nón trông đình…
– Tôi xin mợ, đừng hát nữa – Đôi tay cậu siết chặt mợ hơn. Giọng hát của mợ không vì vậy mà nhỏ đi, trái lại càng thêm phần bi luỵ.

– Đình bao nhiêu ngói.
– Mợ, đừng hát.
– Thương mình bấy nhiêu…

Mợ nằm trong lòng cậu, đôi môi đã chuyển sang màu trắng bợt. Mãi một lúc sau, bằng một thanh âm run rẩy, mợ cố ngước đôi mắt ngấn lệ lên nhìn cậu:
– Chúng ta có con đúng không?

Cậu lặng thinh không trả lời.

“Con tôi đâu?” Dùng hết sức lực cuối cùng, mợ nhổm người lên đau đáu nhìn cậu, nhưng đáp lại mợ chỉ là những giọt nước mắt đau thương.

Đột nhiên mợ cười, cười như điên dại, cậu có van xin thế nào cũng chẳng ngăn được tiếng mợ vừa cười vừa khóc.

Có lẽ trên đời này, đau đớn nhất là phát hiện ra bản thân mình đã quên đi người quan trọng nhất, nhưng lại chẳng biết, người ấy là ai.

Tam tòng tứ đức, giữ mình trong sạch…

Mợ không rõ những chữ này có ý nghĩa thực sự là như thế nào, chỉ biết nó rất nặng, đè trên vai người phụ nữ, một chữ tam tòng, tô trắng mái tóc, hai chữ tứ đức, giết chết tuổi xuân.

Mợ đi mãi, chân đã đượm máu tươi, Xung quanh mộ địa bao trùm bởi những mùi hương kinh khủng. Mùi ẩm mốc, mùi tro tiền thấm mưa, đậm nhất- là mùi cô đơn.

Ngoài trời, mưa giăng kín núi, gió gào kêu như oán trách, như khóc thương. Xung quanh ngoài gió lạnh và sấm chớp đùng đùng, chỉ có thể thấy một màu đen kịt.

Mợ vừa đi vừa gọi con, cậu ở phía sau ôm chặt lấy mợ. “Mợ còn muốn hành hạ mình bao lâu?!”. Cậu cản mặc cậu, mợ vừa khóc vừa bới loạn đống đất đã bị mưa đánh tơi ra…

Tay mợ rỉ máu, trộn với đất cát khiến cơn đau càng đậm. Mợ mò thấy thứ gì đấy, còn cậu thì luôn miệng xin mợ “Đừng nhìn”. Chớp loé lên, chiếc áo nhỏ thêu hình hoa mai đã chỉ còn là mảnh vải nát, nhưng đủ để lòng mợ chết lặng.

Lồng ngực như bị ai xé tan, nỗi đau không thể trào ra một cách thoải mái, bị kìm nén bí bức đến phát điên.
Nước mắt lăn tròn trong hốc mắt. Mợ giận, mợ đau, mợ bi phẫn, mợ tuyệt vọng. Nhưng muôn vàn những thứ cảm xúc ấy cứ đè chặt lồng ngực, không sao chút ra ngoài được, muốn nuốt xuống mọi sự đắng chát của nước mắt nhưng cũng lực bất tòng tâm. Nước mắt cứ thế lã chã rơi, thấm ướt vạt áo, rơi thẳng xuống người cậu.

Giữa trời đất, đột nhiên yên tĩnh trở lại, một tiếng thét xé ruột xé gan vang lên:

“Không………”
••••

” Vì một người điên mà lãng phí ba năm, có đáng không hả cậu?”
” Không, vì tôi thương mợ, nên tôi còn còn cả đời để lãng phí”
_____________

Khi đưa được thầy lang Vạn đến làng thì mợ đã bất tỉnh 2 ngày.
– Mợ nhà tôi đã nhớ ra hết rồi phải không?

Cậu hỏi, mắt không rời khỏi mợ, ngay cả bàn tay to lớn cũng kiên quyết bọc lấy bàn tay trầy xước đủ kiểu. Sống mũi cậu cay cay, tay mợ vẫn không có dấu hiệu ấm trở lại. Thầy lang kê nốt số thuốc rồi lắc đầu ngao ngán:

– Tôi không rõ, nhưng… Mợ không muốn tỉnh lại, chứ không phải là không thể tỉnh lại đâu. Sức mợ yếu, trụ đến giờ này là phi thường rồi, cậu chuẩn bị đi…

Khẽ thấy cậu im lặng rồi cười nặng nề:
– Tôi hiểu rồi. Thầy và Đào ra ngoài một lát, tôi muốn ở bên mợ

Đào khẽ kéo Vạn ra khỏi buồng. Cậu vẫn bất động nắm tay mợ như cũ, cả căn nhà lớn như thế này, dường như chỉ còn lại cậu mợ.

Đôi tay cậu phác họa từng đường nét của mợ, mái tóc của mợ bị cạo trọc, bôi vôi từ hai năm trước mà mãi vẫn chẳng mọc được thêm là bao. Có lẽ mợ nhọc nên gương mặt trở nên xanh xao hẳn.

– Mợ này, ngày ấy ở Giang Nam, tôi đã nói với mợ thế nào nhỉ?

Cậu tự nói rồi tự cười, bàn tay xoa bóp quanh người mợ, cứ xoa đều thì tay mợ ấm lên, nhưng khi chuyển qua tay khác thì người mợ lạnh trở lại.

Trời hè oi ả, nhưng hơi lạnh của mợ truyền qua da thịt cậu, xuyên thẳng vào tim, lòng cậu cũng trở nên lạnh buốt.

Khi đã trở nên mệt mỏi, cậu bế bổng mợ rồi ôm trọn vào lòng, nhìn về phía xa như nói với người nào đó:
– Con có thương thầy thương bu, thì con trả bu về cho thầy…

Vạn đứng ngoài cửa sổ, nhìn cậu mà sống mũi cay cay, gã chau mày hỏi Đào nãy giờ vẫn đang đốt những tro tiền gì đấy:
– Thị đốt gì vậy?
– Tôi cầu cho đứa bé khuyên mợ về với cậu.

Gã ngồi xuống cạnh Đào khẽ cất giọng:
– Có chuyện gì xảy ra với gia chủ của thị?
Đào nhìn gã, định im lặng xong lại thôi, dù gì, chuyện của cậu mợ cũng chẳng đáng xấu hổ:

– Chuyện từ rất lâu rồi, năm đó cậu hai mươi tuổi, mợ tôi mười sáu. Cậu đi Giang Nam lấy vải về buôn. Gã biết không, nhà cậu tôi giàu lắm, người làm nhiều vô kể. Mợ tôi là dâu trưởng trong một gia đình như thế… Mợ Trân, là người cậu thương từ thuở nhỏ, khi đi cậu dặn dò đủ điều. Còn mợ cả, cậu chỉ dặn hai chữ “Đợi tôi”.

Những ngày cậu đi, hai mợ thi nhau gửi thư cho cậu, thư hồi đáp của thị Trân, cậu viết dài dằng dặc, thư
hồi đáp của mợ, cậu chỉ bảo “Giang Nam lạnh lắm”. Mợ tôi đan cho cậu một chiếc áo lớn, và đan cho con một chiếc áo nhỏ, vì mợ biết, mợ đương mang thai.

Thế nhưng đời nó khốn nạn. Thầy lang mợ hai đưa về bảo mợ cùng lắm chỉ mang thai hai tháng, mà cậu đi đã tròn 16 tuần…

Vướng oan lăng loàn. Mợ tôi bị cạo đầu bôi vôi, đứa con đầu lòng của cậu mợ cũng mất. Ông có biết, đời này của mợ đau đớn nhất là gì không? Khi mợ yêu cậu, thì cậu không yêu mợ, khi cậu yêu mợ, thì mợ không nhận ra. Đợi cậu bày tỏ, mợ chẳng đủ tỉnh táo.

Tất cả những gì mợ nhìn thấy bây giờ đều do mợ tưởng tượng, mái tóc của mợ, người làm tấp nập, cả mợ hai… Đúng hơn, những gì mợ nhìn thấy bây giờ đều là kí ức của hai năm trước.

– Sau khi cậu trở về, chuyện gì đã xảy ra?- Vạn hỏi, Đào bật cười cay đắng

– Cậu gần như điên loạn vì mợ, cậu từng nghi mợ phản bội cậu, nhưng khi thấy chiếc áo mợ đan bị thị Trân xé rách, cậu bất chấp tất cả để tin, nhưng mợ vì oan uổng đã trở nên điên dại rồi…

Cậu từ mặt bu thầy, từ hôn mợ hai, đưa tôi và mợ cả đến vùng đất này sinh sống. Ông biết vì sao cả làng này nói vợ chồng cậu điên không? Vì cậu sẵn sàng giả điên để hùa theo mợ.

Mợ nói nhìn thấy Quế Trân, cậu giả bộ trò chuyện cùng Quế Trân. Mợ nói mợ muốn chải đầu, cậu giả bộ dùng lược để chải đầu. Trời hè nắng nóng, mợ bắt cậu mặc áo ấm, cậu sẵn sàng mặc áo ấm.

Đêm trước cậu bị sốt, vì nghĩ mợ hai đang chăm cậu nên mợ không cho tôi vào buồng thăm nom. Ngay cả việc cậu che chắn mỗi khi người ta ném đồ ôi thiu vào người mợ, mợ cũng không nhìn thấy.

Mợ chỉ nhìn thấy những gì mợ muốn nhìn…

– Cậu nỡ bỏ người cậu thương từ nhỏ sao?
– Ừ, cậu tôi nỡ đấy, cậu từng rất thương Trân, nhưng có lẽ từ ngày gặp mợ cả, trái tim cậu đã dành trọn cho mợ rồi, thương mợ, không nằm trong tính toán của cậu.

Vạn gật đầu coi như đã hiểu, nghe đâu mợ Trân cũng đau buồn nhục nhã mà giở điên giở dại, âu cũng là cái nghiệp.

Đêm, tất cả đều chìm trong u tối. Chỉ còn tiếng hát khàn khàn của cậu vang xa, đêm hôm ấy, là một đêm dài như cả đời người…
••••••

“Tôi tỉnh dậy trong lúc cậu thiếp đi bên giường, có lẽ, con đã trả tôi về để gặp cậu lần cuối.”

Tôi quen cậu bao lâu, hả cậu? Lâu lắm, tôi chẳng nhớ rõ được. Chỉ biết từ khi gả cho cậu, đời này của tôi định sẵn sẽ không thể yêu thêm bất kì ai.

Tất cả những kí ức của hai năm trước đổ về làm tôi chợt nhận ra, thì ra cậu cũng yêu tôi, nhiều như tôi yêu cậu.

Nhìn lại bóng mình trong gương đồng, một ả xấu xí với mái tóc ngắn cũn, căn nhà lớn nhưng không có một bóng người, không có gia nhân, không có mợ hai, chỉ còn tôi, Đào, và cậu.

Nhìn bàn tay chi chít vết dao cắt chưa lành, lòng tôi chết lặng đi. Bước chân nhẹ nhàng đưa tôi đến bến nước có dòng chảy mạnh nhất làng.

Cậu từng nói, Giang Nam rất lạnh.

– “Lệ Giang !!!”

Tôi xoay người nhìn cậu, cậu cũng tìm theo tôi đến tận đây, bến đò chạng vạng chẳng hiểu sao lại đông người đến thế. Vậy nhưng tôi chỉ nhìn thấy mỗi cậu, cậu tiểu tuỵ và hốc hác, đôi mắt đỏ hoe. Hít một hơi thật mạnh, tôi mỉm cười nhìn cậu:

– Đã bao lâu rồi cậu không gọi tên tôi hả cậu Dương?

Cậu chẳng nói gì, chỉ lắc đầu bật khóc. Nước dưới sông chảy mạnh, cuốn đi cả những hồi ức đầy đau thương. Đàn bà, mệnh cũng mỏng như tơ duyên, căng nhẹ là đứt.

Xung quanh tôi bắt đầu vang lên những tiếng xì xào, thậm chí là nói tôi mau nhảy đi cho khuất mắt cậu, xem chừng, con người rất thích dồn đồng loại đến cái chết, hả hê nhìn họ quẫy đạp trong tuyệt vọng và quên hết tất cả ngay ngày hôm sau.

Đời này, tội của tôi quá lớn, không có con nối dõi tông đường là tội nặng, án lăng loàn còn vương là tội hai, không khuyên can chồng, từ mặt bu thầy là tội ba. Rước nhục cho chồng là tội bốn. Tôi không có quyền oán trách, bởi có trách, cũng chỉ trách tôi sinh nhầm thời đại.

Ở cái xã hội này, nào ai dám chứa chấp loại vợ hủi như tôi, hai năm, cậu chịu đựng tôi hai năm là quá đủ rồi, cậu nhỉ?

– Cậu – tôi khẽ gọi – kiếp sau cho tôi gặp lại cậu có được không.
– Mợ đừng đi, tôi không thể sống thiếu mợ.

Tôi nhìn gương mặt co lại vì đau đớn của cậu, vì tôi, cậu không cần sĩ diện với người khác. Thế nhưng tôi không cần điều ấy, tôi muốn cậu trở về Lương Tài, nhận lại thầy bu, và sống thật tốt.

Tôi đứng trong gió, mắt hơi đỏ nhìn về phía bờ sông, trên gương mặt hốc hác phảng phất nụ cười mờ nhạt.

– “Lệ Giang, không !”

Lòng tôi trầm xuống.

Cậu vươn tay về phía tôi, ngọn sóng lớn phía sau đánh về, làm tất cả mọi người đều gục xuống. Trong đôi mắt đỏ ngầu chảy ra một dòng lệ, lăn qua má tôi. Hẹn cậu ở một cuộc đời khác, tôi sẽ yêu cậu như ngày đầu tôi yêu.

” Cậu, tôi yêu cậu…”

Giây lát…

Mặt trời bắt đầu lên cao. Ánh sáng chói lọi rực rỡ khiến không ai có thể mở được mắt ra nhìn. Tôi hụt hẫng, bước xuống dòng nước siết mạnh như cuồng phong.

Tiếng vang lớn chấn động cả bầu trời xanh.

Thấp thoáng, một thân ảnh buồn thảm từ trên không trung chầm chậm rơi xuống.

– Cậu phải sống thay tôi đấy cậu nhé.

Thanh âm mỏng hẳn, và tiếp theo đó là rất nhiều tiếng gào thét khác nhau: “Mợ cả nhảy rồi”, và cậu cũng nhảy theo. Dòng nước cuồn cuộn vẫn cho tôi một chút hi vọng cuối, tôi cố vươn đến, bám vào tay cậu.

“Sao cậu ngốc thế?”

Cậu không thể trả lời, ôm chặt lấy tôi, nước siết chặt, tôi biết vợ chồng tôi chẳng thể nào sống tiếp.

” Mợ, đã bao giờ tôi nói yêu mợ chưa?”

Tôi lắc đầu hiền dịu nhìn cậu:
” Đời này được làm vợ cậu, tôi chết cũng không hối, hi vọng ở một cuộc đời khác, ở một cuộc đời bớt đau khổ hơn, tôi sẽ yêu cậu thêm lần nữa.”

Giữa dòng xoáy của cuộc đời và thời đại, có những người đã dũng cảm nắm chặt tay nhau, chợt phát hiện ra: Có lẽ, yêu, đơn giản chỉ là như vậy.

– End –
By: Arthur Tố Cẩm (fb: Trần Cẩm Anh)


What do you think?

0 points
Upvote Downvote

Comments

Leave a Reply

Trả lời

Loading…

0

Comments

Cho hỏi mình đang đọc clq zì zậy ?? :D ?? share: Ngọc Nguyễn…

Cho hỏi mình đang đọc clq zì zậy ?? :D ?? share: Ngọc Nguyễn…

#cfs15050 “MÌNH MUỐN NÓI VỀ ĐỘI TUYỂN VIỆT NAM Tus này dài lắm, ai…

#cfs15050 “MÌNH MUỐN NÓI VỀ ĐỘI TUYỂN VIỆT NAM Tus này dài lắm, ai…