Chủ đề: Kể về trận khóc nhớ đời từ trước đến giờ Nguồn: pann…

Chủ đề: Kể về trận khóc nhớ đời từ trước đến giờ
Nguồn: pann

Với tui thì là hồi lớp 6 đi tham quan một ngôi làng bên nước Anh. Hồi đấy là lần đầu tiên ngủ lại nơi xa lạ mà không có bố mẹ, lại còn tận một tuần liền. À mà thực ra cũng không hẳn là một tuần, chỉ có 5 ngày thôi.

Do là lần đầu tiên nên tối nào tui cũng buồn ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ xong đợt ý ăn uống cũng chả để ý nên còn hay đau bụng, ăn đồ cũng không thấy ngon. Thêm vào nữa là đi thăm quan còn phải chạy nhảy nhiều ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ cái bọn đi cùng còn bầu tui làm nhóm trưởng…

Đi 5 hôm như thế về đúng lúc bố đang ở nhà, nhìn thấy dáng bố cái là òa ra khóc nức nở, lao vào ôm bố rồi rấm rức thế tận 10 phút ㅋㅋㅋ Bố tui cứ hỏi là “sao lại khóc thế này?” nhưng tui còn không trả lời được nên bố mới bảo là “con gái khóc nữa là bố cũng khóc theo đấy”, thế là khóc còn to hơn ㅋㅋㅋㅋ xong bình tĩnh lại rồi mới bảo là do nhớ bố quá

Phản hồi bài viết: [+249][-23]

=====

1. [+249][-23] Năm ngoái mình ốm nên không đi concert của Jonghyun được. Nghĩ lại thì thực ra ốm cũng không nặng đến thế, nói chung là vẫn đi được nhưng chả hiểu sao lại cảm thấy mình ốm mà đứng hét hò 3 tiếng thế phiền quá nên lại ở nhà, định bụng là “tiếc quá nhưng thôi lần sau đi cũng được ~”, nhưng hóa ra đấy là lần cuối cùng ảnh đứng trên sân khấu. Mình nghĩ cả đời mình hối hận nhất là chuyện này đây. Giờ nghĩ lại vừa thấy nhớ ảnh vừa tiếc rồi lại khóc.

2. [+310][-6] Ai biết được điểm thi đại học của mình nó lại như thế cơ.. bỏ không đi sinh nhật 20 tuổi của mình chỉ để ngồi trên xe nức nở suốt đoạn đường về nhà

3. [+283][-1] Tui đọc hết bình luận mà thấy nhói lòng quá, mọi người giờ đã khá hơn chưa? Người ta bảo khóc cũng là cách giải tỏa tâm lý, năm 2018 này mọi người cũng vất vả nhiều rồi. Mong 2019 sẽ là năm chúng mình cùng òa khóc vì hạnh phúc nha!

4. [+236][-258] Thử upvote/ downvote xem nha. Up nếu cậu khóc nhiều về chuyện gia đình, còn down nếu là do bạn bè và trường học

5. [+227][-1] Lúc em mình qua đời mình cũng có mặt ở đó, phải chứng kiến mọi thứ mà còn cảm thấy như đang mơ ý, khóc không nổi. Hôm sau nhà mình tổ chức tang lễ, mình chạy đi chạy lại lo liệu cả ngày nên sau mệt quá gục luôn. Chả hiểu sao ngủ được một lúc tỉnh dậy thì nước mắt đã đầm đìa, còn nghĩ bụng là không biết sao khóc nhưng nước mắt thì cứ tuôn ra như suối. Mình cố nín lại đi ngủ nhưng cuối cùng cả đêm cứ thế, đầu óc trắng xóa chả nghĩ được gì mà thở cũng khó. Một tuần sau mình mới tin nổi chuyện là em mình qua đời rồi nhưng hôm khóc lóc dữ dội đó thì vẫn không hiểu?.. Sau đấy lúc đi nhận tro của em mình cũng chỉ biết ôm vào lòng, thấy lọ tro âm ấm rồi nước mặt lại trào ra. Lần đầu tiên mình nhận ra rằng mất đi người thân như xé tan tim mình như vậy

——
Credit: pann-choa
Vtrans by Top Comments Vtrans
Please take out with full credits yo!

What do you think?

0 points
Upvote Downvote

Comments

Leave a Reply
  1. Chắc là lúc bị động vô tủ truyện. Chẳng là tui đi học đại học để truyện ở nhà, bị con em họ lấy đọc mà KHÔNG HỎI. Tui sưu tập cả bộ để ngay ngắn sướng quá mà, nó ôm một lần NỬA BỘ về đọc luôn. Xong để lại lộn xộn tui đã tức điên rồi, nó còn CHO BẠN MƯỢN nữa chứ. Hỏng truyện, mất truyện. Tui khóc quá trời. Điều làm tui thất vọng nhất là người lớn thấy con bé lòi ra 1 đống truyện không hỏi nó sao có, cũng không gọi 1 cú bảo tui là mượn nhé. Lúc vỡ lỡ ra thì kêu “ôi dăm ba cuốn truyện làm gì thế” khiến tui sốc ghê hồn. Đam mê truyện tranh thì có gì sai chứ? Cũng là tiền và công sức bỏ ra cơ mà :((

  2. 1 năm sau ngày anh trai mình mất. Mình đã chẳng thể làm được gì trong suốt thời gian đó kể cả khóc và rồi khi thấy bà ngoại đặt một đĩa kiwi lên bàn thờ anh nhắn anh về thăm nhà mình đã đứng lặng im nước mắt cứ thế chảy ra chảy mãi tưởng như không có cách nào dừng được. Từ đó kể về sau mình không khóc thêm lần nào nữa nhưng có cảm giác từ nơi tim nước mắt vẫn đang chảy hoài.

  3. Là lần mà ba mẹ cãi nhau,vì hiểu lầm mà ba còn đánh cả mẹ, tâm lí của đứa nhỏ lớp 7 chả biết làm gì, nhìn đứa em còn ngây ngốc thấy mẹ khóc nên khóc theo, mình cũng chỉ biết khóc, khóc đến mắt sưng không thấy, tưởng bị mù rồi, sóng gió đã qua nhưng ngồi nhớ lại vẫn ám ảnh 😪

  4. Lúc làm bài thi văn hồi cấp 2. Đề là kể về một kỉ niệm với người thân. T đã vừa viết về ông t vừa khóc ngay trong phòng thi. Khóc suốt 60 phút viết bài thậm chí ko có khăn giấy phải lấy khăn quàng lau mắt. Lúc đó ông t mới mất vài tháng…

  5. Vì mấy năm nay tui sống như người trong mơ vậy với cũng khóc nhiều lắm nên tui sẽ kể lần khóc gần đây nhé.
    Mới sáng nay thôi, tui ra ngõ đi bộ đến trạm xe bus và phải đi qua một phần đường mới đổ bê tông, và vì không để ý nên tui đã để dấu giày hằn lên đó.Và có một bác hàng xóm đã chửi tui rất gắt.Bình thường thì sẽ cảm thấy không vui nhưng tui lại chỉ biết khóc thôi, khóc trong gần 1 km đi bộ sau đó luôn.

    Edit:Tui cũng không hiểu sao mình lại khóc dữ như vậy nữa, xét theo lý tính tui sẽ chỉ xin lỗi rồi đi nhưng tâm lý của tui giờ như quả bóng chọc phát là vỡ vậy.

  6. Hồi đó cấp 2 thích thằng kia cùng lớp, nói chuyện cũng nhiều, xong cuối cùng xui xẻo nó chỉ xem mình là bạn thân, là cái chỗ để nó tâm sự về những cô gái mà nó thích. Có một lần, nó nhắn tin nói là nó thích cái bạn Abcd, nó tỏ tình và bạn đó đồng ý rồi, dm còn nhớ rõ luôn buổi trưa hôm ấy, bà ngoại lên phòng kêu xuống ăn cơm thấy cháu gái mình ngồi khóc ướt nhẹp mẹ nó bàn phím laptop, vừa khóc tức tưởi mà tin nhắn toàn “hahaha chúc m hạnh phúc nhe” “:)) t đã nói con nhỏ đó thích m mà =))))” vừa nhắn vừa gào khóc ầm ĩ huhu 1 thời trẻ người non dạ

  7. Không hiểu sao mình ít khóc cực, nhưng 1 lần khóc là nước mắt rào rào như mưa, nhưng ngẫm lại bao năm chỉ có duy nhất ngày mùa đông lạnh 18 tháng 12 năm ấy là khóc nhiều nhất, liên tục từ chiều đến gần sáng. Cứ đọc 1 tin tức là hồi hộp là hi vọng, đọc 2 tin là đau nhói, đọc 3 tin là tuyệt vọng, sau dần mình cứ mong giá như tất cả không phải là thật, giá như tất cả quay ngược lại thời gian đó để ai đó xuất hiện cứu anh. Rồi buổi tối hôm đó không ngủ được, nhắm mắt lại là nhớ đến rồi khóc, nhớ đến hình ảnh anh vui vẻ trong concert, hình ảnh Shawol vừa khóc vừa hát Replay, thức đến 2h sáng nhưng vẫn không có 1 tí gì gọi là buồn ngủ, không mở miệng ra kêu gào để khóc mà chỉ cần nghĩ đến những gì liên quan đến anh là nước mắt cứ tuôn ra. Sáng mai vẫn chưa hết ám ảnh, vẫn chưa thật sự tin, sự kiện đó cứ ám ảnh mình mấy ngày liên tục đến nỗi thấy chữ Jonghyun là nước mắt cứ ra. Là SMstans nhưng chịu không được. Rớt đại học không biết đi con đường nào trong khi bạn bè tìm được trường của bọn nó rồi và bố mẹ đánh nhau chửi lộn cũng khiến mình khóc nhưng chưa bao giờ khóc đến đau nhói, đến xót xa, đến nỗi cứ muốn trốn tránh hiện thực như thế, buộc lòng không được khóc nữa nhưng nước mắt cứ duy nhất vì anh mà rơi. Lạ thật. Giữa mình và anh ấy cách nhau một màn hình máy tính, giữa người với người cách nhau xa vậy mà mình vẫn đau không thở nổi, đến mãi sau này dù vô thức nhớ đến anh cũng không chịu được mà òa khóc.

  8. Khóc vì quá nhiều thứ ập tới, học hành áp lực, chia tay, áp lực gia đình thời gian đó mình rơi vào trầm cảm đêm nào cũng thức tới sáng để khóc, suốt 1 tgian luon, khóc nhiều đến nỗi đến mình cũng k biết nước mắt mình ở đâu mà nhiều thế nữa =)))

  9. Người eo đi lấy vợ xong khóc xỉu cmnl tỉnh lại khóc tiếp xỉu tiếp chả ăn uống gì khóc lăn lộn xong xỉu trong nhà tắm má cả người nặng nề mệt mỏi lúc đó còn chẳng biết rõ mình buồn như thế nào còn chưa kịp nghĩ cái gì còn chưa cảm nhận được sự đau lòng thì nước mắt đã tuôn ào ào như vòi phun. Lần đầu tiên mình thấy khóc là việc khó điều khiển đến thế. Mà từ lần đó trở đi mình giống như mở được vòi nước ấy, má hơi tí là khóc khóc, mà khóc là dừng không được, có đà rồi là cứ khóc hoài luôn…

  10. Khóc nhiều quá nhớ không hết. Tôi chả khóc vì gia đình lần nào. (Gia đình tôi vui nhất cái hmt rồi) chỉ là từ khi làm FanGirl. Nước mắt của tôi cứ rơi khi idol tôi nhận giải. Lần nào khóc cũng sưng mắt nên lúc nào cũng là nhớ đời cả.

  11. chắc là lần Jonghyun mất? cứ cầm điện thoại lên là khóc, dù mình còn chả phải fan
    edit 1: lúc nghe mixtape của yoongi, là cái bài the last ấy, lúc đấy còn chưa hiểu lời nhá nhưng thực sự mình có thể cảm nhận được nó, thực sự dữ dội, nó làm mình nghẹn thở
    edit 2: mình sẽ nói nó là một khoảng thời gian, là sau khi thi đại học xong, kỳ lạ, trước lúc thi đáng lẽ phải áp lực các kiểu nhưng không khóc, thi xong tự nhiên thấy sụp đổ vl, không phải vì stress kết quả thi hay không làm được bài đâu

  12. Lần khóc tầm tả te tua nhất là 18/12/2017 không biết sau cứ đọc tin là khóc ngất, vừa khóc vừa suy nghĩ về đủ thứ chuyện, không phải cứ vui vẻ lạc quan là đang ổn, biết đâu cha, mẹ, bạn bè, idol mình cũng chỉ lớp bộc bên ngoài vui vẻ thôi chứ trong thâm tâm không phải vậy. Có thể họ sẽ bỏ mình đi bất cứ khi nào mà mình không biết trước được.

  13. Nói lại bảo điêu chứ sau đêm final 101 ss2 ròng rã 2 ngày không lúc nào là không có nước mắt =)))) đó không phải lần khóc dữ dội nhất nhưng lại là lần khóc lâu nhất và ảnh hưởng tâm lý mạnh mẽ nhất =))))
    Nghĩ lại thì có rất nhiều lần khóc vì đau, buồn nhưng chắc chắn trận khóc lạ lùng nhất và khiến mình cảm thấy trân trọng nhất mỗi khi nhớ lại thì chính là đợt đó.

  14. t trầm cảm. lần đó còn dỗi nhau với mẹ, vì bị mẹ mắng. sau một ngày khóa mình trong phòng thì mẹ bắt t mở cửa, mắng t xối xả luôn, bảo là không cho t ở nhà nữa mà gửi t lên viện, có bệnh thì để bệnh viện chữa. mẹ t thì cũng hay dọa vậy rồi, nhưng lần đó còn dùng lực với t, giữ chặt hai tay t lôi t ra ngoài, dọa gọi cho viện tâm thần. t như phát điên vừa gào vừa khóc, dùng tất cả sức lực gào khóc phải đến 5 10 phút đến nỗi mẹ t hoảng luôn. xong mẹ ôm t xin lỗi các kiểu bảo mẹ không cố ý. nhưng t càng khóc dữ hơn vì t nhớ đây cái ôm đầu tiên sau 7 năm ròng t sống trong sự khát cầu tình cảm từ mẹ. lúc mẹ ôm t, t chỉ ước mình chết ngay cho rồi. chí ít t muốn chết trong hạnh phúc chứ không phải chết trong cô đơn.

  15. mình khóc lúc mình muốn được khóc thôi, nói sao nhỉ, kiểu lí do khởi nguồn không to tát nhưng mình vẫn muốn xả ra hết bất cần mà khóc lớn một mình thật lâu (có khi khóc cả tiếng liền)
    có lẽ mình quá stress, nói chung là khóc cho bản thân, một cách tự xoa dịu lúc đang sống

  16. Mới hè năm ngoái t thi THPTQG, hôm đấy thi mưa to ơi là to thế là không đi xe buýt được mới nhờ ba về chở đi thi, trước khi đi tâm lý vững lắm mà lúc vào phòng thi thì quên giấy CMND, giám thị coi thi kêu tý viết giấy biên bản, mà t nghe cái chữ biên bản nó nghiêm trọng to lớn lắm rồi tự nhiên khóc luôn (chỉ nức nức sụt sùi thôi). Giờ nghĩ lại mắc cười ghê, mình khuyên các bạn năm nay thi THPTQG nhớ chuẩn bị kỹ đừng như mình

  17. lần khóc gần đây là hôm bão vào :))) trong người không có một đồng nào trong túi, điện thoại hết pin, bắt grab về nhà không ai nhận, ngồi từ lúc tan làm là 6h30 đến tận 11h tối mới về tới nhà. gọi điện nhờ bạn cùng phòng thì bạn nhất quyết không chở, crush thì vô tâm. ngồi một mình trong căn phòng tối om rồi khóc vì sợ, vì tủi thân, cảm giác như cả thế giới đều quay lưng với mình :))) về nhà người ướt mà trong lòng thì khô ráo luôn, cạn mẹ nó tình với con bạn khi thấy nó nằm ở trong phòng nệm ấm chăn êm không một lời thăm hỏi tới mình :)))

  18. Bình thường cũng mít ướt hay khóc nhưng khóc chút rồi nín nhưng tới lúc lần đầu tiên đi học xa nhà là 1 câu chuyện khác =)))) mới nấu xong tô mì ăn chiều mẹ gọi hỏi ăn cơm chưa này kia chổ ở sao rồi này kia nước mắt ở đâu ào ào nghẹn họng không nói chuyện được, mẹ phải dỗ mãi tới tắt máy vẫn khóc khóc má nó không ăn mì được luôn =)))) tới giờ cũng quen quen rồi nhưng lâu lâu nhớ nhà vẫn khóc sml

  19. Ôn thi đại học mọi ng lo lắng còn mình cứ nhởn nhơ, nên ngủ thì ngủ nên chơi thì chơi, mọi ng và tự bản thân mình cứ nghĩ mình chẳng lo lắng, căng thẳng gì cả. Đến lúc thi xong nhận đc kết quả, đỗ rồi, tự nhiên lại ngồi khóc lớn, khóc rất lâu chẳng phải vì vui hay buồn, thì ra không phải mình không có áp lực mà chỉ là vì trong tiềm thức mình giấu nó đi. Bây giờ đi làm r biết bn áp lực, tự nhiên lại muốn như hồi đấy, có thể khóc một trận to chẳng cần lí do gì.

  20. Bố mình mất đc gần 10 năm rồi và hôm xem lại clip chị mình vẫn giữ từ hồi bố còn sống, lúc đó bố vẫn còn nói cười vui vẻ … nửa đêm rồi xem xong tự dưng chảy nước mắt. Mãi tận sau này mới tin được là bố không về nữa …

  21. Năm ngoái lúc biết lãnh đạo trực tiếp bác bỏ mọi công sức từ trước đến giờ mình bỏ ra, chỉ vì một lời xì xầm của người ngoài mà thẳng tay kí quyết định từ chối promote không hỏi lấy một câu. Trong suốt quãng đường trên xe bus công ty về nhà, mình bịt khẩu trang trùm áo kín mít khóc nấc lên k dám cho mọi người biết. Thấy ấm ức và thấy giống như mình bị lừa vậy.

  22. T không phải là đứa khóc hay buồn quá lâu vì 1 việc nhưng sự ra đi của anh là cú sốc khủng hoảng tinh thần lớn nhất từ lúc nhỏ đến bây giờ. Thời gian ấy còn đúng thời gian thi, t k làm được gì cả, cảm giác như không biết mình đang làm cái gì, đang cố gắng vì cái gì ý

  23. Ukm hồi đó tao khóc vì ba má cấm tao tham gia 1 CLB. Tao lúc đó kiểu chết lên chết xuống. Khóc dầm dề mấy ngày liền. Gào lên như một con chó điên. Xong ngày tháng qua tao nhận ra đáng lẽ tao nên nghe lời ba má tao. Tao nghĩ lại thấy mình ngu lol vl 🙂

  24. hôm tầm khoảng năm lớp 6 t lục lại đồ cũ thì thấy cái đôi giày ông nội tặng, ông nội t mất vì đột quỵ từ hồi năm lớp 4 hồi đó kiểu sợ sệt người chết nên không muốn gặp ông lần cuối thi ông đang thở bình oxi, nên giờ t thấy hối hận lắm nghĩ lại vừa thấy trách bản thân mình vừa buồn.

  25. Uhmm…. Không rõ là lúc nào vì đợt ý khóc nhiều mà, lúc nào nói chuyện hay biết thêm gì là lại khóc. Hnay sinh nhật mình và mình đang nhớ tới thời gian đen tối vào hè vừa rồi. Rất mệt, rất tủi, rất đáng trách vì đó đều là tại mình.
    2019 cố lên!

Trả lời

Loading…

0

Comments

Còn đâu ngày nào đi rừng đặt cọc băng khiến đội bạn khóc thét…

Còn đâu ngày nào đi rừng đặt cọc băng khiến đội bạn khóc thét…

CHÚC MỪNG SINH NHẬT CHROME DOKURO (5/12) Chrome Dokuro là nhân vật trong bộ…

CHÚC MỪNG SINH NHẬT CHROME DOKURO (5/12) Chrome Dokuro là nhân vật trong bộ…