CHỌN CỨU ĐỨA BÉ HAY CHÓ CƯNG? (Reply các cmt từ post tranh luận…

CHỌN CỨU ĐỨA BÉ HAY CHÓ CƯNG?

(Reply các cmt từ post tranh luận hôm trước trên page. Nguồn bài viết này từ anh Việt Râu)

Một câu hỏi gây tranh cãi trên MXH Tây Ban Nha: “Một đứa bé đột nhập vào nhà bạn và vô tình khiến nó bốc cháy. Trong nhà bạn có một chú chó. Bạn chỉ có thể cứu hoặc là đứa bé, hoặc là chú chó. Vậy bạn sẽ cứu ai?”

Trong 70.950 người tham gia trả lời câu hỏi:
+ 43% người chọn đứa bé
+ 57% người chọn chú chó.
—–
Như tôi đã nói trước đó, mỗi người có một sự lựa chọn, họ sống với quan điểm của họ, miễn không vi phạm pháp luật và các giá trị đạo đức – chẳng một ai có quyền lên án, xúc phạm ai cả.

Là tôi, tôi nhất định sẽ chọn cứu đứa bé, vì đó là quan điểm sống của tôi – Nhân mạng của một người lương thiện quý giá hơn hết thảy giống loài khác. Là đứa bé, với tôi hẳn ít nhiều sẽ có sự lương thiện. Nhưng nói thêm, tôi không hiểu hết pháp luật Tây Ban Nha lẫn quan điểm đạo đức, văn hóa bên đó, – vậy nên tôi không hề có ý kiến lựa chọn cứu chú chó của họ.

Song nếu trường hợp này ở Việt Nam thì sao?

Đọc comment của nhiều bạn trẻ Việt Nam, rất nhiều người dứt khoát lựa chọn cứu chú chó – nó làm tôi thấy hơi choáng – dù cho nó dễ hiểu. Nhiều người chỉ để tâm đến cảm xúc đau thương khi họ mất thú cưng, không nghĩ đến nỗi đau của những bậc cha mẹ mất con. Bình tâm lại một chút, dẫu sao đó cũng chỉ là sự lựa chọn, tôi xin phép phân tích vấn đề này như sau.

Có nhiều người xem chó là một người bạn (thân thiết như thành viên trong gia đình), nhưng cũng có nhiều người khác xem chó mèo là một con vật (có cưng bao nhiêu cũng là vật nuôi). Vậy tức mỗi người sẽ có lựa chọn của riêng mình – điều này là dễ hiểu. Nhưng chúng ta hãy cùng phân tích trên góc độ: Pháp luật và Đạo đức Việt Nam. (Giả sử chuyện này xảy ra ở Việt Nam và người trả lời phỏng vấn cũng là người Việt Nam)

Không biết câu hỏi gốc là như thế nào, song khi được dịch về tiếng Việt thì câu hỏi thành ‘Vậy bạn sẽ cứu ai?’ – Ai được người Việt hiểu là người (hoặc sự vật qua phép nhân hóa). Vậy nên, chọn cứu ai trong khi đối tượng là đứa bé (người) và chú chó (con) – nó rất sai logic ngữ nghĩa.

1. VỀ LÝ: KHÍA CẠNH PHÁP LUẬT.

Pháp luật Việt Nam, Điều 102 BLHS hiện có quy định về trường hợp “Thấy chết không cứu”. Đại khái: Người nào thấy người khác đang ở trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng, tuy có điều kiện mà không cứu giúp dẫn đến hậu quả người đó chết, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến 2 năm hoặc phạt tù từ 3 tháng đến 2 năm.

Người phạm tội này là người có năng lực trách nhiệm hình sự và đạt độ tuổi từ 16 trở lên. (Các bạn muốn tìm hiểu thêm có thể tra google)

Việc cứu giúp người bị nạn khi có đầy đủ điều kiện để cứu giúp là rất cần thiết vì hành động này không chỉ tuân thủ đúng quy định của pháp luật mà nó còn thể hiện tinh thần tương thân tương ái của con người với nhau.

Ý tức, vì cứu chó cưng mà thấy người chết không cứu là hành vi sai phạm Pháp luật Việt Nam.

2. VỀ TÌNH: KHÍA CẠNH ĐẠO ĐỨC.

Theo quan điểm của người Việt Nam chúng ta (hầu hết các nước Á Đông) thì chữ Nhân nó to lớn và quan trọng lắm. Chữ Nhân đứng đầu trong Ngũ thường, là có sở cao nhất để đánh giá đạo đức một con người. Dĩ nhiên, xuất phát điểm của chữ Nhân là gì thì hẳn các bạn đã biết rồi. Nhân, chính là người đấy. Đã cùng là nhân loại, chúng ta nên ưu tiên hơn đồng loại. Nhân ái – chính là như thế.

Đừng quan tâm tới mấy câu: Cứu vật vật trả ơn, Cứu nhân nhân báo oán. Nó là ngụy biện khái quát hóa vội vã, nói lên mặt xấu của con người đấy.

Câu hỏi được đặt ra ở đây, đó chính là chọn cứu đứa trẻ xa lạ hay một con thú cưng thân thiết. Các từ khóa chúng ta cần quan tâm là: ĐỨA TRẺ, ĐỘT NHẬP, VÔ TÌNH GÂY CHÁY NHÀ và CHÓ TRONG NHÀ.

Pháp luật luôn có khoan dung với trẻ nhỏ, ấy tức là hành vi đột nhập (chưa biết mục đích gì) thì đều sẽ không truy cứu trách nhiệm hình sự trừ các tội đặc biệt nghiêm trọng có quy định rõ vẫn truy cứu với tuổi (14-16t)

Nhưng một đứa bé được hiểu thế nào, với tôi nó còn dưới mức trẻ em, tức là cỡ dưới 10-12 tuổi chưa hoàn thiện về nhận thức. Đột nhập vào nhà người khác, vô tình gây ra vụ cháy – bảo chủ nhà không giận dữ thì hơi khó, nhưng xin các bạn hãy cảm thông và đừng cay nghiệt. Lỗi ấy, là do sự giáo dục từ bậc phụ huynh mà thôi.

(Tôi gặp nhiều trường hợp, nhiều phụ huynh dẫn con/cháu của mình đi chơi nhưng không quản nó chặt dẫn đến nó có hành vi quấy phá người khác. Nực cười nhất là nhiều bậc phụ huynh hay chống chế: Nó còn nhỏ, chả biết gì – nhưng không chịu trách nhiệm về hành vi của con.cháu mình. Đó là hành vi không chấp nhận được)

Giờ tôi sẽ đặt ra các trường hợp

a, Bạn rất yêu chó cưng của bạn, còn đứa trẻ kia xa lạ, lại còn gây ra đám cháy.

– Trường hợp này nhiều người sẽ không ngần ngại cứu con chó.

b. Bạn có tình cảm với con chó, nhưng bạn còn giầu lòng thương yêu đồng loại hơn.

– Dĩ nhiên họ sẽ chọn cứu người.

c. Bạn rất yêu chó cưng của mình, nhưng đứa trẻ đột nhập kia đáng yêu như một thiên sứ. Ví dụ như cỡ 5-6 tuổi lẫm chẫm, gương mặt đáng yêu như búp bê, mắt đen to tròn nhìn bạn hoảng loạn và cầu cứu. Bạn sẽ lựa chọn cứu gì đây?

– Yêu cái đẹp, muốn che chở cho những sinh vật đẹp đẽ, yếu đuối, mong manh là bản tính của những người “yêu động vật”. Tôi nghĩ, vẫn rất nhiều người sẽ chọn cứu đứa bé.

Có nhiều người (ko nói tất cả) họ nói rằng họ yêu động vật, nhưng sự thật họ chỉ yêu những giống loài đẹp đẽ hoặc thứ họ thích mà thôi, đó là xu hướng ích kỷ. Thật sự đấy.

Nhưng điều này cũng dễ hiểu, con người mà. Khi đẹp, người hay chó cũng vậy, ấy tức là đã ưu việt rồi.

What do you think?

0 points
Upvote Downvote

Comments

Leave a Reply
  1. thực sự thì là tôi tôi cũng cứu người! ok đồng nghĩa có nhiều ng cho rằng là đứa trẻ làm cháy nhà bạn và có thể là tí nữa bạn cũng die cmnl! nhưng thực sự mn lại căm phẫn 1 đứa trẻ chỉ vô tình làm chuyện đấy xảy ra như thế hay s? đồng ý là có thể b sẽ mất đi con chó (ng b của mình) nhưng b có nghĩ bố mẹ đứa bé sẽ đau khổ như nào khi mất đi đứa con của họ hay k? và về phần ngôi nhà thì gia đình n sẽ phải chịu trách nhiệm cơ mà…

  2. Căn bản là ngay lúc đấy, nhà đang cháy, chó cưng đang hoảng loạn kêu cứu, và tiếng trẻ con khóc thì đôi lúc còn gây bực mình thêm trong những tình huống như vậy. Điều phải nói đến là, nếu thật sự trong tình huống đấy, bạn sẽ làm gì? Thật sự đặt mình vào tình huống đấy , chứ đừng lí giải, vì lí giải phân tích chỉ dành cho những lúc đang còn minh mẫn thôi. Còn lúc nhà đang cháy, k quyết định nhanh thì mạng còn chưa chắc đã giữ được chứ đừng nói chó với trẻ

  3. T chả cứu ai cả. Chả ngu j, lỡ chết cả.
    T chọn cứu nhà, chữa cháy.
    Nếu lửa có thể dập tắt trong khoảng tgian ngắn đc, thì cũng chẳng nguy hại j lắm cho 1 đứa trẻ biết lẻn vào nhà ng khác trộm đồ, hay 1 con chó mang tiếng tinh khôn trong các loại thú nuôi.
    Còn nếu cmn lửa to éll thể chữa đc dù có làm j đi nữa, thì việc nhảy vào đó chỉ tổ toi cả 3 chứ làm đc éll j cho đời mà đạo đức với cả pháp luật…
    🙂

  4. Xin nhắc nhở các bạn nào coi mạng chó bằng mạng người, rằng lời lẽ không thuyết phục được các bạn, thì xà lim và còng tay sẽ thuyết phục các bạn, vì việc bỏ mặc người gặp nạn không cứu khi mình có khả năng là một tội có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

    Các bạn có khả năng cứu thằng bé, nhưng các bạn bỏ khả năng đó để đi cứu chó, thì mời các bạn lên đồn

  5. Ad đã nói về 2 khía cạnh vậy em xin nói về khía cạnh thứ 3 – KHÍA CẠNH THỰC TẾ!!! Trên thực tế, nếu là trẻ em Việt Nam thì sẽ rất ngỗ nghịch và… có thể gọi là mất dạy (xét một số trường hợp). Đồng ý là nói mạng sống con người là quan trọng, thấy chết khong cứu là một tội ác và phạm pháp. Nhưng em cũng xin phân tích về nhiều khía cạnh của vấn đề này luôn.

    Thứ nhất, đồng ý là tính mạng con người thì rất quan trọng và thằng bé chỉ vô tình làm cháy nhà của mình. Nhưng hãy nhìn vế đằng trước xem! Nó đã ĐỘT NHẬP!!! ĐỘT NHẬP ở đây cũng là vi phạm pháp luật, cũng là xâm nhập gia cư bất hợp pháp! Đó là chưa kể đến việc nó đột nhập vào nhà để trộm cắp hay xin ăn ở nhờ gì.
    Thứ hai, đây là Việt Nam, không phải nước ngoài! Nước ngoài thì chỉ cần gặp tai nạn nhỏ như té ngã, trầy xước thì cũng có khối người bu lại giúp. Chứ ở Việt Nam, cho dù có té đập đầu ngập máu phải vô hòm thì những người đi ngang cũng méo giúp đâu hé! Người ta không giúp mình, mắc gì mình phải giúp người ta?!! Nói rằng không giúp người là độc ác, ích kỷ, không có tình người chứ gì?!! OK! Cho nói luôn đó! Nhưng có phải chỉ mình tôi độc ác, ích kỷ, không có tình người đâu?! Hàng trăm, hàng vạn người khác vẫn sống vậy mà sao không lên án?!! Người nhà người quen, họ hàng bà con người ta còn chẳng thèm giúp, đằng này là một thằng nhóc không quen không biết, đột nhập vào nha mình chưa đập nó một trận là may rồi mà còn đòi cứu giúp à?!!! Ông bà xưa có câu : “Không sống vì mình, trời chu đất diệt” không phải hay sao?!!!!
    Thứ ba, người ta có câu : “Cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân trả oán” và câu đó đúng thật vẫn còn linh ứng đến tận thời nay! Thà mình cứu một con chó (hay một con vật nào đó) nó còn nhớ ơn mình, nó còn trả ơn mình, nó hiểu và nó nhận thức được mình là ân nhân của nó, mình có ơn với nó và nó phải trả cái ơn đó. Còn con người?! Đầy vụ bây giờ nhận con nuôi rơi rớt ngoài đường, đứa con lớn lên giết chết cha mẹ nuôi (để cướp tài sản, giành quyền thừa kế, cũng có thể vì cáv lí do khác, nhưng chủ yếu là vì tiền và tài sản) ; đầy vụ anh em bạn bè mấy chục năm, giúp đỡ nó, coi nó như anh em một nhà rồi khi nó thành công, nó lại quay sang đâm sau lưng mình! Nói đâu xa, câu chuyện cổ tích Của Thiên Trả Địa không phải đã nói lên cái giá của việc cứu người rồi sao?!!!

    Nếu là em, em vẫn sẽ quyết định cứu con chó! Không phải vì nó là chó cưng của em hay nó là chó ngoài đường cũng vậy! Chó là một NGƯỜI BẠN TRUNG THÀNH TUYỆT ĐỐI với mình, KHÔNG BAO GIỜ PHẢN BỘI mình, nó nhớ ơn mình, biết ơn mình! Còn con người thì “BÊN NGOÀI XƠN XỚT NÓI CƯỜI, BÊN TRONG NHAM HIỂM GIẾT NGƯỜI KHÔNG DAO” Con người dù là bạn bè, gia đình, người quen, người thân thì cũng chỉ cười, tỏ vẻ ngoài mặt, chứ bên trong chưa chắc gì đã ưa nhau! Con người luôn bị đồng tiền, danh lợi, dục vọng, của cải làm mờ mắt! Và nó sẽ không bao giờ nhớ đến công ơn của bạn đâu!

    Thế nên dù như thế nào, em vẫn sẽ cứu con chó trong trường hợp đó! Đây là nhận xét riêng của em ạ!

  6. Nếu một đứa trẻ có thể vô tình gây cháy nhà các bồ thì đó cũng một phần do lỗi các bồ khi nhà không thể đảm bảo an toàn thôi, các bồ vẫn phải chịu pháp lý khi những ông chữa cháy và công an đến nhà bồ để điều tra nguyên thân. Srsl một đứa trẻ đột nhập vào nhà bồ nghe buồn cười vkl

  7. Rãnh lồn đéo gì làm lên hỏi tào lao :v địt mẹ thuận ai thì cướp trước chứ nói đéo gì sâu xa, cứu ai thì cũng là sinh mạng. Như ở vn cứu mấy thằng trẩu quậy phá chặn cầu xin đểu, cướp của giết người…. Thì cứu làm gì. Ngoan hiền thì đâu vào nhà ngta làm đéo gì, đương nhiên là nếu ở gần thì cứu đc chứ ở chổ nguy hiểm bố t mà vào cứu

Trả lời

Loading…

0

Comments

Ninh Dương Lan Ngọc Thích Mò Mẫm chỉ vì gánh team thôi nhé Xem…

Ninh Dương Lan Ngọc Thích Mò Mẫm chỉ vì gánh team thôi nhé Xem…

Nhan sắc tuyệt vời của nữ thần mới – đối thủ của Địch Lệ…

Nhan sắc tuyệt vời của nữ thần mới – đối thủ của Địch Lệ…