Câu hỏi: Tại sao một người vô gia cư muốn được cho tiền hơn…

Câu hỏi: Tại sao một người vô gia cư muốn được cho tiền hơn đồ ăn?

Trả lời: Ian Williams, trước đây là người vô gia cư ở Anh

Tôi đã từng trả lời câu hỏi này rồi, nhưng cũng rất vui được trả lời lại.
Nếu bạn cho tôi thức ăn, tôi sẽ nhận lấy nó với lòng biết ơn, nói rằng tôi sẽ ăn sau khi về “nhà”, cảm ơn và rời khỏi. Khi khuất tầm mắt bạn, đồ ăn đó sẽ bay thẳng vào thùng rác.
Tại sao?

Bởi tôi không biết bạn có làm gì món ăn đó không. Ngay cả khi bao bì vẫn còn nguyên đai nguyên kiện, tôi vẫn không thể chắc chắn. Mọi người nghĩ thật vui khi mua một “bữa ăn hạnh phúc”, nhổ nước miếng vào burger, gói nó lại và tặng cho một người vô gia cư. Thậm chí tè vào nước chanh hay gì đó. Phải đó, thậtttt là vui…

Nhiều người “làm từ thiện” đến chỗ tôi với mấy cốc trà và tỏ ra vô cùng khó chịu khi tôi bảo họ đi chỗ khác ngay lập tức. Trong trường hợp này, tôi từ chối không phải vì sợ họ bỏ mấy thứ linh tinh vào, mà là do tôi bị dị ứng trà rất nặng.

Tuy nhiên, nếu bạn có nhã ý mua đồ ăn cho tôi, tôi sẽ lịch sự xin được đi cùng để “xem có gì trên menu”. Nếu tôi có mặt ở đó khi bạn mua đồ, tôi hoàn toàn hài lòng và sung sướng được nhận bất kỳ thứ đồ ăn nào. Nhưng hầu hết mọi người sẽ không làm như vậy, vì thế tôi chỉ đơn giản là nhận lấy mọi thứ được cho và sau đó ném nó đi, hay dùng tiền họ tặng để tự đi mua đồ ăn.

Có lẽ bạn biết rõ đồ ăn bạn tặng tôi hoàn toàn không có vấn đề, nhưng mà tôi không biết.
Tôi ưa tiền hơn bởi với tôi, sức khỏe của bản thân luôn quan trọng hơn tấm lòng từ thiện của bạn.

EDIT
Tôi hơi phát mệt với mấy người cứ bảo tôi rằng “ăn mày thì không có quyền lựa chọn”. VÂNG, NHƯNG CHÚNG TÔI CÓ ĐẤY. Bất cứ lúc nào điều đó liên quan đến sức khỏe của chúng tôi, chúng tôi có quyền từ chối món đồ bạn quyên tặng.

Chúng tôi cũng bị dị ứng với thứ này thứ kia, chúng tôi có thể có yêu cầu hay hạn chế về chế độ ăn uống. Chúng tôi có khả năng ăn những thứ đó, nhưng biết đâu cơ thể chúng tôi không có khả năng tiêu hóa.

Tôi đã từng ăn phải đồ ăn bị “động tay động chân” vào và lẽ dĩ nhiên, tôi bị bệnh. Bị bệnh khi vô gia cư có thể dẫn đến cái chết. Mấy thứ chỉ khiến bạn đau bụng có thể dễ dàng giết chết chúng tôi. Sức khỏe của chúng tôi luôn phải được ưu tiên hàng đầu, và nếu điều đó xúc phạm trái tim mong manh nhạy cảm của các bạn, xin lỗi vì không quan tâm nhiều được.

Tôi đã nói một lần rồi và xin phép nói lại lần nữa– có lẽ bạn biết đồ ăn bạn tặng tôi là an toàn, nhưng tôi không biết. Tôi không thể ngây thơ cho rằng tất cả mọi người trên đời đều tử tế, vì một vài người trong số các bạn đã từng làm tổn thương những người như tôi.
______
Source: https://qr.ae/TUt2XE
Cảm ơn bài dịch của bạn Kat được đăng ở group Quora Việt Nam https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2254873301412460/

What do you think?

0 points
Upvote Downvote

Comments

Leave a Reply

Trả lời

Loading…

0

Comments

Tháng 11 vẫn chờ hoài đông chí, có đôi khi mình gắt gọng Gửi…

Tháng 11 vẫn chờ hoài đông chí, có đôi khi mình gắt gọng Gửi…

TRONG TRÁI TIM CỦA CHÚNG TA II “Bé Pi đi đâu mất rồi?” Tôi…

TRONG TRÁI TIM CỦA CHÚNG TA II “Bé Pi đi đâu mất rồi?” Tôi…