Câu Hỏi: Điều tuyệt vời nhất mà sự tử tế đã mang lại cho…

Câu Hỏi: Điều tuyệt vời nhất mà sự tử tế đã mang lại cho bạn?
Trả lời: Mike Harrison

Khi 24 tuổi, tôi chuyển đến một căn hộ có hai vợ chồng hàng xóm lúc nào cũng ồn ào. Sau khi ráng chịu trận một vài tuần, tôi quyết định gặp mặt họ và lịch sự yêu cầu họ giữ yên lặng hơn trong khoảng thời gian từ sau buổi trưa trở đi, bởi hồi đó tôi phải làm ca nửa đêm, vì thế nên tôi thường lên giường ngủ từ trưa và thức dậy lúc 8 giờ tối.

Tôi sang nhà kế bên và gõ nhẹ lên cánh cửa. Lúc đó khoảng 10 giờ sáng và một người phụ nữ 68 tuổi (sau này tôi được biết) ra mở cửa. Tôi giới thiệu bản thân và bác ấy hỏi có phải tôi tới để phàn nàn về tiếng ồn hay không. Tôi nói đúng vậy. Bác giải thích rằng cả bác và chồng đều bị nặng tai cho nên họ phải nói to lên thì người kia mới nghe thấy. Bác mời tôi vào nhà và đưa cho tôi một lon Pepsi, sau đó chúng tôi bắt đầu nói chuyện về đủ thứ trên đời, về cả bản thân nữa. Khoảng chừng 30 phút sau chúng tôi nghe thấy một tiếng động rất lớn trong khu nhà bếp của căn hộ, vì thế chúng tôi tới để điều tra và phát hiện ra chồng bác đang nằm trên sàn, ngừng thở. Tôi bảo bác ấy gọi cho 911, còn tôi bắt đầu hô hấp nhân tạo cho bác trai, xe cứu thương tới sau đó 10 phút. Cho tới khi họ đến thì tôi đã giúp bác trai thở lại được. Tôi hỏi xem bác gái có cần đi nhờ xe tới bệnh viện hay không nhưng bác nói không, vì thế cảnh sát ghi chép lại thông tin và lời khai của tôi để cho vào báo cáo. Tôi về nhà, đi ngủ và thức dậy lúc 8 giờ tối như thường lệ. Tôi có qua hàng xóm xem thử nhưng không thấy ai ở nhà, nên đoán hai bác vẫn còn ở bệnh viện, rồi tôi đi làm.

Khi tan làm về nhà, tôi nhận được một tờ giấy nhắn dán trên cửa căn hộ từ bác gái, bác mời tôi qua chơi. Bác ấy nấu bữa sáng cho tôi và hỏi liệu tôi có thể chở bác tới bệnh viện được không, đêm qua cảnh sát chở bác về lúc 3 giờ sáng bởi bác quá mệt không thể lái xe. Tôi nói không vấn đề và hỏi bác muốn đi đâu. Khi tới bệnh viện, tôi đi theo bác vào phòng chăm sóc đặc biệt, bác trai cảm ơn tôi đã cứu bác, tôi trả lời bất cứ ai ở vào hoàn cảnh tôi cũng sẽ làm như vậy. Bác ở lại đó theo dõi một vài tuần rồi ra viện. Từ đó tôi trở thành bạn bè với hai vợ chồng họ (và không bao giờ than phiền về những tiếng ồn họ gây ra hằng ngày nữa) cho tới một năm sau, khi họ chuyển đến một cơ sở bảo trợ xã hội ở một tiểu bang khác để gần gũi với con cháu hơn.

Tua nhanh đến 10 năm sau đó, khi tôi nhận được một cú điện thoại từ một luật sư ở Kentucky mời tôi tới văn phòng của anh ta. Tôi đã tự hỏi có chuyện gì đang diễn ra, vì vậy tôi tới đó ngay ngày hôm sau. Viên luật sư hỏi tôi có quen hai vợ chồng có tên thế này thế này không, tôi bảo có, họ từng sống sát nhà tôi. Anh ta nói với tôi rằng người phụ nữ đã qua đời vài năm trước còn người chồng cũng mất cách đây một tháng, anh ta được con của họ thuê để tìm tôi, và bác ấy đã thay đổi điều khoản (trong di chúc) để thêm tên tôi vào. Anh ta trao cho tôi một chiếc phong bì có tờ séc 25000$ bên trong (tôi đã không nhận, thay vào đó tôi nhờ luật sư đưa nó cho con của họ). Anh ta hỏi tôi có muốn gặp mặt con và cháu của hai bác ấy không, bởi họ muốn trực tiếp cảm ơn tôi vì đã cứu cha và ông họ nhiều năm trước. Hai bác luôn nhớ về tôi như là ân nhân, một người tốt không bao giờ phàn nàn về những tiếng ồn họ gây ra, người luôn hỏi xem họ có cần gì không mỗi khi ra ngoài, đến cửa hàng hay đi đâu đó, luôn hỏi họ có muốn ra ngoài ăn hay xem phim không (dù đó không phải bộ phim tôi thực sự muốn xem, tôi vẫn đi bất cứ khi nào bác gái muốn đi).

Tôi gặp gia đình hai bác ấy, hai người con (tầm tuổi tôi) của hai bác đã giới thiệu với đám trẻ tôi là anh nuôi của họ. Cho đến tận bây giờ, chúng tôi vẫn là bạn bè và thường xuyên gặp gỡ nhau kể từ khi họ chuyển đến khu tôi ở không lâu sau khi bọn họ được thừa hưởng ngôi nhà bố mẹ họ từng thuê rồi mua lại năm xưa. Người con trai của hai bác đã chuyển đến ngôi nhà đó cùng với gia đình riêng, còn người con gái cũng tới đây sống sau một vài năm. Thực tế là, con gái lớn nhất của người con trai ấy sắp kết hôn cuối tuần này, và cả gia đình tôi cũng sẽ tham dự.

Tới tận bây giờ, tôi vẫn không hối hận vì đã từ chối món tiền ấy. Tình bạn tôi có được từ những người con của hai bác ấy đã quá đủ để khiến tôi hạnh phúc.
______________________
Source: https://qr.ae/TUtplA
Cám ơn bài dịch của bạn Kat được đăng ở Group Quora Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/vietnamquora/permalink/2250979361801854/
Ảnh: Cây thông Noel bằng sách phòng dịch giả tự làm. Đây chắc chắn là một trong những nơi làm việc đáng nhớ nhất.

What do you think?

0 points
Upvote Downvote

Comments

Leave a Reply

Trả lời

Loading…

0

Comments

Ad là One Direction nè Còn bạn thì sao 🥳🥳🥳

Ad là One Direction nè Còn bạn thì sao 🥳🥳🥳

That’s IT Vào một ngày, có một cô gái, tên cô ấy là Anna.…

That’s IT Vào một ngày, có một cô gái, tên cô ấy là Anna.…