Bạn từng gặp được người lạ nào, khiến bạn cảm thấy thế gian này…

Bạn từng gặp được người lạ nào, khiến bạn cảm thấy thế gian này rất tốt đẹp?

1. Thất tình, một mình đi du lịch, hôm ấy là sinh nhật. Anh nhân viên làm thủ tục nói với tôi câu “sinh nhật vui vẻ”.

2. Anh shipper đưa đồ xong có hỏi tôi một câu: “Có rác cần anh mang huống giúp không?”, tất nhiên là không rồi, sao có thể làm phiền một người tốt bụng vậy chứ.

3. Trời mưa nhỏ, lúc đứng ở bến đợi xe buýt, anh ấy mở ô ra đi qua che cho cả tôi.

4. Lên cấp 3 thì bắt đầu ở nội trú trong trường, chẳng có bạn bè gì, tính khá là hướng nội. Trong trường có một ông cụ hay đi nhặt chai lọ, tôi gom lại những cái chai mình nhìn thấy, thấy ông tới thì cho ông. Lần nào ông cũng cười nói với tôi đôi ba câu. Về sau có một hôm, ông gọi tôi ra, cho tôi mấy quả hồng. Ông nói là quả nhà trồng được, ngọt lắm, cho tôi nếm thử. Đúng là ngọt thật. Chuyện cũng qua vài năm rồi, giờ tôi vẫn nhớ trông ông ấy như nào, lúc cười ấm áp biết bao.

5. Ngày trời có tuyết, tôi gọi đồ ăn bên ngoài. Đang ăn rồi thì anh shipper lại gọi tới. Anh ấy nói vừa ngã một cú ở trước cửa nhà tôi, bởi vì tuyết đọng đường trơn. Tôi tưởng là trách tôi trời có tuyết mà còn gọi đồ ăn. Kết quả là anh ấy nói: “Anh tính nhắc em, đường trước nhà em trơn lắm, lúc ra ngoài nhớ cẩn thận chút.” Bỗng chốc cảm thấy thế gian thật tươi đẹp.

6. Bà ngoại mất, trên chuyến xe trở về nhà, tôi không kìm ném được cảm xúc. Cô bé ngồi cạnh lặng lẽ đưa tôi khăn giấy, cho tôi kẹo. Tôi cứ nghẹn ngào vùi đầu sâu hơn. Cô bé nhẹ nhàng vỗ lên lưng tôi. Chúc em một đời bình an vui vẻ.

7. Thẩm phán giải quyết vụ ly hôn của bố mẹ tôi có gọi điện tới, nói chuyện khuyên nhủ tôi suốt một tiếng.

8. Có một lần đi tàu, ngồi ở ghế ngoài, lúc ngủ ôm ba lô đặt lên đùi ngủ. Lúc mơ mơ màng màng thì chú ngồi cạnh gọi tôi dậy, đổi chỗ tôi ngồi vào sát cửa sổ để bò lên bàn mà ngủ. Lúc ấy thật sự rất cảm động.

9. Năm ấy chia tay mối tình đầu, tôi ngồi khóc ở trạm chờ tàu điện ngầm, cứ vùi mặt vào đầu gối mà khóc. Lúc sau có một người ngồi cạnh, đưa khăn giấy cho tôi. Tôi vẫn cứ khóc mãi, anh ấy vẫn ngồi đó bầu bạn với tôi, chẳng nói chẳng rằng. Mãi tới khi anh ấy đi, tôi mới ngước đôi mắt sưng vù lên nhìn theo dáng người cao cao gầy gò đeo ba lô ấy. 10 năm rồi tôi vẫn còn nhớ tới anh ấy, muốn nói một câu “Cảm ơn anh, người lạ.”

10. Tôi đứng trên xe buýt, bên cạnh có cậu nhóc rất đẹp trai đang ngồi. Xe phanh gấp, tôi va vào người nó, mà nó chẳng nói gì cả. Một lúc sau nó vỗ vỗ vào người tôi, chỉ vào một chiếc ghế trống.

11. Hồi đại học, tối có đi làm gia sư. Gọi taxi, đến được khu ấy thì trời tối om không tìm được địa chỉ, phụ huynh học sinh cũng chẳng ra đón. Anh lái xe nói, em cứ gọi điện cho bạn đã, xác định xem ở đâu rồi hẵng xuống xe, con gái con lứa tối đi trên đường không an toàn đâu. Lúc ấy cảm thấy rất ấm lòng. Tôi tin trên đời này vẫn còn rất nhiều người tốt.

12. Ngồi tàu cao tốc đi công tác, sáng tôi vẫn chưa ăn gì, hơi bị hạ đường huyết. Cô bé học cấp 2 ngồi cạnh có lẽ thấy được tôi không thoải mái, bèn lấy một gói kẹo từ trong cặp ra đưa cho tôi. Tôi vẫn nhớ là kẹo rất ngọt, rất ngon. Lúc sau cô bé đưa cho tôi một bên tai nghe, là nhạc của G-Dragon, tôi vẫn còn nhớ giai điệu ấy.

13. Trên xe có người hút thuốc lá, tôi đi một mình còn bị say xe, cứ che miệng ngồi đó chẳng nói năng gì. Chú người lạ ngồi cạnh nói với người hút thuốc: “Có thể dập thuốc đi không? Cô gái này hít phải thấy không thoải mái.” Cảm ơn chú ấy.

14. Lúc trước đi Cáp Nhĩ Tân du lịch. Vừa xuống xe thì bị hai cò khách sạn quấn lấy, kêu tôi và bạn tôi tới ở khách sạn của họ. Hai đứa con gái chúng tôi không dám cãi nhau với họ, cứ thế giằng co mãi ở đấy. Có một cô đi qua đã tốt bụng giải vây giúp chúng tôi, còn tiễn chúng tôi tới bến xe nữa.

15. Lần đầu chia tay với bạn trai cũ, tôi tới tỉnh khác tìm đứa bạn thân giải sầu. Lúc về trường suýt nữa thì lỡ mất chuyến tàu, may có một người lạ giúp đỡ. Điều này khiến tôi hiểu ra rằng không phải thế giới này không tốt, mà là kẻ kia không tốt.

16. Trời mưa to, tôi gọi xe, phải đợi rất lâu. Phía trước cũng có một anh đợi xe như tôi, nhưng mà vẫy được xe rồi thì anh ấy nói với tài xế: “Cho cô ấy đi trước.”

17. Một lần có việc gấp, tôi gọi xe. Đi vừa gặp đèn đỏ suốt lại còn tắc đường. Có lẽ do quá sốt ruột, tâm trạng tôi hoàn toàn không kiểm soát được, điên tiết quá ném bay điện thoại. Chú lái xe không nói gì cả, tay vẫn giữ vô lăng, cúi xuống nhặt điện thoại giúp tôi. Tôi vừa cảm động lại vừa áy náy, vừa lên xe mà đã nổi cáu với lái xe rồi. Ngoài người thân ra, rất ít có người lạ nào sẵn sàng chịu đựng và tha thứ cho sự cáu kỉnh của bạn. Xin lỗi, cảm ơn chú.

18. Hồi lớp 10 mọi người vẫn chưa thân quen. Có một hôm đến lượt tôi lau bảng, chỗ cao không với tới được, đang cố kiễng chân lên lau, bỗng phía sau có một cậu bạn cao cao vỗ vai tôi, cầm lấy giẻ lau, nói để tớ làm hộ cho.

19. Ở công viên có một cô mang theo túi đồ ăn tới, gọi đám mèo ra ăn.

20. Đừng chỉ nhớ điều tốt đẹp của người lạ, mà coi những điều người thân làm cho mình là lẽ dĩ nhiên.

Nguồn: Weibo
Dịch: #Apry618
Fb: Ổ Elephant của Apry618


What do you think?

0 points
Upvote Downvote

Comments

Leave a Reply
  1. Lúc đó điện thoại hết tiền, cần có wifi để nhắn tin cho bạn… Lay hoay mãi cx k biết làm thế nào. Thì bạn trai bên cạnh chủ động cho ké wifi 😊. Còn đứng đợi mình xong việc r mới rời đi. Lúc đó có việc rất cần, nên thật sự cám ơn bạn 🤗

  2. k liên quan..cơ mà nhớ lần đầu t lên thành phố..đường xá đông tấp nập t mới thấy một bà cụ nhấp nhỏm chần chừ mãi k qua đường được..thấy vậy t mới lại nắm lấy tay bà và nói nhỏ: ” Bà ơi dắt cháu qua đường với” Ai ngờ bà dắt thiệt..còn cho t củ khoai lang..khi sang đường bên kia có chú nọ thấy t chậc lưỡi: “Con bé tốt bụng thiệt biết giúp đỡ người già..” hihi – ))))

  3. Mấy năm trước cùng mẹ bắt xe khách từ quê về, lúc lên xe thì hết giường nằm rồi, mà chuyến đó cuối cùng thế là đành bỏ 200 ngàn mua cái chỗ đường đi mà nằm =)))) Thề là cái chỗ khó nằm thật, người ta đi qua lại bất tiện, lúc xe chạy cũng choáng đầu và không có gối tựa, hai mẹ con co ro trên xe suốt 12 tiếng. Nhớ có chú kia nằm cùng mấy đứa con nhỏ, thấy mình cũng con nít mà chật vật quá nên nói ” Lên chỗ chú mà nằm này, nằm đó quài sao mà chịu nổi con. Lên đi, chú nhường cho.” =)))) Có những người, dù là gặp qua một lần cũng khiến mình nhớ mãi =))))

  4. T nhớ c ấy tên Tâm. Lúc t chân ướt chân ráo lên tp làm việc, xin vào làm phục vụ thì có tiếp nhóm bạn của c ấy. Đang phục vụ thì trời mưa, vì bàn ở ngoài nên phải bê đồ vào trong, các c gái phụ t bê sml xong xuôi thì lúc vào trong, c ấy lẳng lặng dúi vào tay t 100k nhét dưới khay đồ như sợ bạn trai c ấy thấy 🙂 Lúc các bạn gái đi toilet t đứng gắp đá bưng đồ này nọ nghe các a trai kia nói qua nói lại mới biết các c gái kia là gái bao 🙂 Nhưng thiệt sự t lúc đó t ko thấy vấn đề gì về các c gái kia cả, chỉ thấy các a trai đó tởm vkl =))))

  5. Trời mưa bản thân thật sự k có ai bên cạh lặg lẽ vừa đi bộ vừa khóc. Có một a ng lạ dừg xe đạp lại hỏi tôi e ở đâu có cần a cho đi nhờ k . Lúc ấy sợ ôg ý lừa bán sag trug quốc lên nghín hẳn oy lắc đầu ns k cần . K ns gì a ta cởi áo mưa đưa cho mik oy đạp xe về. H nghĩ lại thấy sao mik hâm thế nhỉ có ôg bắt cóc nào mà đi xe đạp đâu . 3 năm oy

  6. 1 lần đi xe bus về… lên xe k có tiền lẻ mua vé bị ông bán vé đuổi xuống xe thì một cô ngồi ngay sau liền cho tiền mua vé…. Thực sự cảm thấy ấm áp
    Xung quanh có quá nhiều người tốt bụng: bà chủ trọ, cô ngồi cạnh hôm lễ Giáng Sinh,thầy phó gđ ttqp, a sv cit….. thật sự k hối hận khi ra ĐN…❤ĐN

  7. Lần đó là ngày thi Anh văn, viết hết mực, bỏ quên bút chì và tẩy ở nhà. Ngồi trong phòng thi mém khóc. Rồi tự dưng bạn trai ngồi bàn trên quay xuống đưa cho cây bút và gôm. Không có bạn ấy thì chả biết phải làm sao. Mà thi xong chưa kịp trả chưa cám ơn gì bạn ấy đi mất tiêu luôn rồi. Cảm ơn bạn gì đó lắm :>

  8. Lần đó là ngày thi Anh văn, viết hết mực, bỏ quên bút chì và tẩy ở nhà. Ngồi trong phòng thi mém khóc. Rồi tự dưng bạn trai ngồi bàn trên quay xuống đưa cho cây bút và gôm. Không có bạn ấy thì chả biết phải làm sao. Mà thi xong chưa kịp trả chưa cám ơn gì bạn ấy đi mất tiêu luôn rồi. Cảm ơn bạn gì đó lắm :>

  9. 1 lần đi học tận ngoài Thủ Đức, xuống bus là 12h trưa, nắng cháy đầu mà còn phải đi bộ 1 khoảng xa. Nhìn các bạn có dù mà lòng đau như cắt. Tự nhiên có 1 bạn nam che dù đi lại gần nhưng vẫn giữ khoảng cách lịch sự. Mình cũng ko thấy lạ gì cho đến khi thấy đầu ko rát nữa thì ngước lên mới thấy hóa ra bạn đó nghiêng dù lệch hẳn 1 bênh tạo bóng mát cho mình. Mà dù thì nhỏ, thân t thì bự, đang suy nghĩ có phải mình nghĩ nhiều không, sợ quê nên ki nói gì hết, cũng chả dám nhìn bạn. Chắc bạn ngại nên vừa tắt nắng, gần đến cổng trường là bạn sụp dù xuống rồi đi băng băng rồi biến mất như gió, t chưa kịp cảm ơn gì ráo. Người đâu mà dễ thương. Chân dài mà còn cố tình đi chậm chờ t nữa chứ :3

  10. Lần đầu xa nhà và phải ra bệnh viện 1 mình, người chở lại là chú Grab, hơi đáng thương, lại ko biết mọi thứ phải làm bắt đầu từ đâu? Rồi cũng có 1 chú quá bất lực với sự ngơ ngáo của mình nên đã ráng dẫn mình đến tận bàn để đăng kí =)) cảm ơn chú.

  11. đi đường , bị đụng xe té sấp mặt , người đụng thì bỏ đi, tự nhiên có người nào đó tiến lại gần đỡ xe lên giúp và hỏi có sao ko ?, đỡ tủi vãi. hoặc khi đi công việc gì đó mà không có xe , rồi tự nhiên cũng có ng chở đi , đm, lại đỡ tủi

  12. Bữa kia tao đi mua bánh mì, anh bán hột vịt lộn tao hay mua cũng đứng đó nói chuyện với ông chủ tiệm bánh mì, còn hút thuốc nữa, tao ngửi thấy mùi thuốc thì lấy tay che miệng, rồi ho sặc sụa, anh đó thấy vậy thì ngừng nói chuyện chạy cách xa tao 2,3m cho đỡ ho!!!
    Một lần khác, tao đi tập Aerobics đi xe máy, lúc đó xe đông, không biết dắt ra như nào thì nhiều lần được hai cô kia lần lượt dắt ra giúp, còn đôi khi đi bộ về thì lại nói cho tao quá giang mà tao sợ phiền nên toàn từ chối -))

  13. Chú goviet chiều nay bảo với mình ngồi canh bánh chưng có không khí lắm :)))…
    Bth đi xe mình ít nói chuyện với người lạ nhưng mà chú nói khá nhiều… Tuy gia đình nhiều khó khăn nhưng chú vẫn lạc quan và bảo là: “có con thì tốn bao nhiêu cũng được, chỉ mong nó khoẻ mạnh chứ không cầu nó chăm lại mình”…
    Tóm lại là mình nhớ nhà, nhớ ba mẹ, thương gia đình.
    Tất niên ơi chờ em :>

  14. Năm nhất 12h55’ đi học bị muộn trời thì nắng chang chang, sợ muộn học chạy hộc máu đến giữa đường có anh đó nói leo cổng sau mà vào, chạy chi cho mệt. Từ đó t cứ leo vậy tới năm 3 nhà trường xây thêm thép gai.
    A đó tốt thật :))))))

  15. Hồi đấy gặp chuyện rắc rối, đăng vào group kín, ai cũng nhiệt tình cho lời khuyên, biết ơn mọi người lắm. Trong số đó, có 1 bạn nữ quá bức xúc thay mình, đòi nhắn tin giúp cho bằng được. Đến giờ vẫn làm bạn tốt qua mạng. Cảm ơn mày lắm

  16. 9h30 tối về đến sân ký túc xá. Hôm đấy trời mưa nên cố đi nhanh, đi qua 1 bà cụ thường bán ngô trong sân ktx đang đứng trong góc, bà gọi mình lại, mình tưởng bà bảo mình mua ngô nên trả lời “dạ cháu không ạ”. Ai ngờ bà lại bảo lại đây bà cho cái túi che đầu, nhìn con ướt hết rồi.

    Lúc ấy áy náy vô cùng và tự trách mình ra ngoài không mang ví :<

  17. Có một lần đi xe bus anh đó nói ” có ghế trống kìa em ngồi đi” sau đó có ông bà nên mk nhường ghế đến khi xe có ghế trống anh đó lại vỗ nhẹ vào cánh tay mk và chỉ vào ghế trống.
    Hoặc mk gặp nhiều ông bà sau khi xuống ghế ” con ơi, ngồi đây đi trạm này bà xuống r”
    Ở cái đất xa lạ chợt cảm thấy họ như ông bà mk vậy *ấm lòng*

  18. Chiều nay trên đường từ trường về, có 1 bà ko sang được đường vì nhiều xe qua lại do tắc đường, t đi được 10 bước thấy bà k sang đc thì quay lại đưa bà sang đường rồi bà cảm ơn t và cho t cái bánh :)) t sang lại bên đường kia r về phòng với suy nghĩ cs sẽ ko vì 1 vài khó khăn mà cảm thấy buồn bã =))

  19. cái ngày tôi còn ở Hà Nội, vì có chuyện nên đi bộ ở Hồ Tây, vừa đi vừa khóc nức nở. Lúc đó tôi vừa mới 18, chính là khi ấy mặc kệ tất cả, chỉ muốn khóc 1 trận. Trời tối đen, gió thật lạnh, rất nhiều người đi qua tôi đều ngoái lại nhìn nhưng tuyệt nhiên không có ai dừng lại an ủi tôi cả. Tôi đi bộ gần 2 cây số mà khóc mãi không ngừng, đúng lúc ấy có 1 chị gái đi xe đạp ngược chiều với tôi, chị ấy ban đầu phóng qua, sau đó lại đạp xe ngược trở lại, dừng xe hỏi tôi “em làm sao vậy?”. Tôi không nói gì cả, vẫn cứ khóc, chị ấy dắt xe đi theo tôi 1 đoạn dài, liên tục an ủi tôi, rồi bảo: “lên xe đi, chị lai em về, trời tối thế này rồi”
    Tôi lên xe, nhưng ngại nên k dám bám vào chị ấy, chị ấy lại nói: “em ôm chị đi, cứ ngục vào lưng chị mà khóc, dù sao về nhà chị cũng giặt quần áo”
    Chị ấy lai tôi về đến cổng, dặn tôi nhất định phải vào nhà, không được đi lung tung, lại nhẹ nhàng khuyên tôi mấy câu. Chị ấy rất gầy, xe đạp là loại kiểu cũ, quần áo trên người cũng rất giản dị, thế nhưng hành động đó của chị ấy đã giúp 1 con bé đầy hoảng loạn hôm ấy thấy ấm áp lên nhiều lắm.

  20. Mưa để xe tít trong góc nhà xe ,về trước cả trường thế là không lấy được xe ra .Ngồi đợi mòn mông xong có anh trai xuống xe anh đấy để sau xe t ,xong anh đấy vác xe lên đi ra .Lúc sau anh đấy quay lại hỏi t có cần anh giúp mang xe ra ko :v T ngại nên bảo ko :v

  21. Hôm qua có 3 anh thợ tới nhà t lắp cửa. Làm ở ngoài trời nóng mình quay quạt ra chỗ các anh. Được 1 lúc ảnh quay lại vào chỗ mình kêu ngoài này có gió trời rồi :)))

    Tối 6h ngồi trong nhà bấm đt. Vì mới chuyển tới nên chưa quen ai. Cô hàng xóm qua kêu có buồn thì qua nhà cô chơi. Rồi đi vứt rác cũng gọi mình ra chỉ chỗ các kiểu. Ôi ấm lòng vcl :)))) Oanh Kiều

  22. Đặt Grabfood. Anh shiper đến nơi đưa túi đồ ăn và hỏi “Em đợi anh có lâu không?”- Cảm giác như mình có người yêu chiều lắm vậy
    -Hôm bữa book grab về nhà. Trời hơi lất phất mưa bé tí ti thôi. Anh Grab hỏi em có bị mưa không? Có lạnh không? Về đến nơi mình trả mũ và gửi tiền, anh ấy cảm ơn và dặn mình vào nhà cẩn thận nhé.
    Tiếc 1 điều là do bị nghiệp quật, về đến nhà thì trọ khoá cmn cửa rồi, dù mới 10h tối :))

Trả lời

Loading…

0

Comments

Hàng loạt nghệ sĩ bỏ về giữa chừng khi lễ trao giải vẫn đang…

Hàng loạt nghệ sĩ bỏ về giữa chừng khi lễ trao giải vẫn đang…

#Nop1199 ” PARK JIYEON NÊN NGHỈ LÀM IDOL Thật sự là t không biết…

#Nop1199 ” PARK JIYEON NÊN NGHỈ LÀM IDOL Thật sự là t không biết…