#57244 “Mình muốn tìm truyện Việt Nam, cái thời “Xu xu đừng khóc” nổi…

#57244

“Mình muốn tìm truyện Việt Nam, cái thời “Xu xu đừng khóc” nổi ấy ạ.
Mình không nhớ nội dung, chỉ nhớ nam chính có sở thích xem phim và đọc truyện s*x. Có lần nữ chính vô tình lướt qua phòng nam chính, thấy nam chính đang đọc (xem) truyện hay phim con heo, nữ chính mắng nam chính biến thái. 2 người ở chung nhà (khác phòng). Kết thúc mở ạ.
(Hình như nam chính là thần chết hay có năng lực đặc biệt nào đó? Kết thúc hình như 1 trong 2 người quên nhau thì phải? 2 chi tiết này mình không chắc chắn). Mong các bạn tìm hộ ạ. Mình cảm ơn.”

#57245

“#benxe
Chào mọi người! Hôm nay mình đã đọc hết quyển Bến Xe- Thương Thái Vi rồi. Nói thật mình đã mua quyển này cách đây một năm trước. Nhưng đọc đến nửa quyển thì mình lại bỏ không đọc nữa, không phải vì chán mà là mình không dám đọc, mình sợ cảm giác đau khi biết đây là truyện SE,suốt 20 năm mình chưa từng được biết cảm giác yêu người nào đó mãnh liệt như thế nào. Để rồi khi đến với Bến Xe, chứng kiến một Chương Ngọc luôn lạnh lùng, tách biệt với mọi người. Một Liễu Địch sâu sắc, xinh đẹp nhưng vì đồng cảm chứ không phải là thương xót mà ở bên cạnh thầy giáo mù của cô. Mình ám ảnh bởi câu nói của thầy, bị ảm ảnh bởi câu chuyện của thầy, thầy thương cô ấy nhưng phải tìm mọi cách đẩy cô ấy ra xa, thầy từng là một thiên tài, từng là một người được nhiều người ngưỡng mộ, khi tai nạn ập xuống một mình thầy cam chịu, chống đối với số phận, để rồi cuối cùng vì người mình thương mà có thể đánh đổi tất cả. Đến cuối cùng khi thầy chọn cách chết đi để bảo vệ Liễu Địch, thì thầy lại mặc bộ quần áo đó dù trời đang cuối thu,thầy mỉm cười tạm biệt với cậu học trò làm đại diện cho mình. Rồi thầy đợi qua ba lần xe buýt chạy đến. “”Liễu Địch thứ tôi có thể cho em trong cuộc đời này chỉ là danh dự trong sạch và một tương lai tươi đẹp mà thôi, thế nhưng nếu chúng ta có kiếp sau, kiếp sau tôi có đôi mắt sáng tôi sẽ ở bến xe này đợi em.”” đến ngau cả khả năng nhìn thấy người mình yêu thương nhất mà thầy lại không thể. Hơn ai hết mình luôn mong bộ truyện sẽ không kết thúc như vậy, mong bộ truyện có thể sẽ có phần 2. Mình không muốn chương Ngọc chỉ dừng lại ở đó, Liễu Địch cô gái vừa vào đại học mang trong mình là mối tình khắc côt ghi tâm chờ đợi người con trai ấy dù biết anh ấy sẽ không bao giờ trở về. Có thể cả quãng thời gian nữa đời còn lại cô chỉ sống trong nhung nhớ nhớ một người tên Chương Ngọc, một nhà văn Hải Thiên, một người thầy mà vì cô đánh đổi tất cả kể cả sinh mệnh. Liệu trên đời này có mấy ai làm được như vậy? Tình yêu của họ đến thật trong sáng, thuần khiết như những bông hoa nhài, diệu nhẹ như những lá trà và đâu đó là sự đồng cảm giữa 2 con người có cùng tiếng nói với nhau, điều yêu cái đẹp, nhạy cảm với ngôn từ , trên những chiếc lá khi rơi xuống điều có mang mùi hương của nắng. Bến xe của cô và anh đâu đó thoang thoảng mùi hoa nhài, lá trà, và cũng là hương vị của tùng yêu mãnh liệt đã chớm nở từ lâu.
Có thể Bến xe đã gây ám ảnh cho mình 3 giờ sáng đến tận bây giờ khi đang viết những dòng này. Một bên gối ướt lúc nào không hay? Cảm ơn tác giả đã khắc họa rõ nét một mối tình thuần khiết nhưng đủ để người ta khắc cốt ghi tâm. “

What do you think?

0 points
Upvote Downvote

Comments

Trả lời

Loading…

0

Comments

Cuối cùng cũng do thằng Dev lo hết cả

Cuối cùng cũng do thằng Dev lo hết cả

Khi bạn đam mê làm mẫu ảnh nhưng bố mẹ bắt đi học quân…

Khi bạn đam mê làm mẫu ảnh nhưng bố mẹ bắt đi học quân…